Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 16: Một Đêm Đổi Vận, Cả Thôn Đỏ Mắt

Cài Đặt

Chương 16: Một Đêm Đổi Vận, Cả Thôn Đỏ Mắt

Tô Tầm vừa ra tay đã là “chấn động cấp độ cao”, khiến đầu óc người nhà họ Tô ong ong như bị gõ chuông đồng.

Chớp mắt một cái, nhà mình… giàu thật rồi ư?

Không hề khoa trương.

Chưa nói đến đống thịt, đường, vải vóc, radio kia. Chỉ riêng một chiếc xe đạp mới tinh buộc nơ đỏ, đã đủ đưa nhà họ Tô bước thẳng vào hàng “hộ khá giả” của thôn Tiểu Hoắc.

Hai anh em họ Tô lúc này mới thấm thía: Cửa thân thích này quan trọng đến mức nào.

Người ta chỉ cần “lọt” chút xíu qua kẽ tay, cũng đủ kéo cả nhà họ lên một bậc.

Sau này ra ngoài còn có thể ưỡn ngực mà nói:

“Nhà tôi có xe.”

Nghĩ thôi đã muốn cười thành tiếng.

Hai anh em đi tới trước mặt Tô Tầm mà tay chân như không còn nghe sai khiến.

Cát Hồng Hoa nhìn mà phát bực: “Đứng đó làm gì? Mau đi dọn đồ!”

Hai người vội vàng xông tới nhưng vừa đến gần đống quà đã… khựng lại.

Nhiều quá.

Nhiều đến mức không biết bắt đầu từ đâu.

May có Chu Mục phụ một tay đặt đồ xuống, hướng dẫn từng món, hai người mới như tỉnh khỏi giấc mơ, vội vàng bê vác.

Tô Hướng Đông gào to:

“Đưa thêm đây! Tôi khỏe lắm! Tôi bê thịt heo! Tôi còn bê được!”

Hắn ôm một đống đồ cao đến che kín nửa khuôn mặt, loạng choạng chạy về nhà, khí thế như vừa xung phong ngoài chiến trường.

Tô Hướng Nam yếu hơn một chút, tay chân lóng ngóng, miệng cứ lẩm bẩm:

“Nhiều quá… thật nhiều…”

Bên cạnh, đám người xem náo nhiệt thầm nghĩ: Ngại nhiều thì cho chúng tôi bớt đi?

Chiếc xe đạp do chính tay Tô Tiến Sơn dắt về.

Ông biết đi xe, không chỉ ông, cả ba đứa con ông cũng biết.

Năm xưa ông làm đội trưởng sản xuất, đội bộ có một chiếc xe đạp công, ông tranh thủ cho con học đi.

Bây giờ mới thấy có ích thật.

Quan trọng hơn đây là xe nhà mình. Không phải lén lút mượn của đội bộ rồi trả lại trong đêm.

Cảm giác hoàn toàn khác.

Cát Hồng Hoa mặt đỏ bừng vì kích động, cười đến mức khóe miệng như muốn kéo lên tận mang tai, vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh:

“Cháu gái, về nhà đi. Trong nhà đã chuẩn bị cơm rồi. À đúng rồi, mấy vị này là…”

Ánh mắt bà đặc biệt dừng ở Chu Mục.

Từ đầu tới giờ, anh ta luôn đứng sát Tô Tầm.

Tô Tầm chính thức giới thiệu;

“Đây là Nguỵ sư phó là công nhân lái xe của xưởng lớn trong thành phố, lần này tới hỗ trợ.

“Vị này là đồng chí Vu Hiểu Anh của Cục Công An thành phố. Lần này con tìm được gia đình, cũng nhờ phía Cục Công An hỗ trợ. Đồng chí Vu Hiểu Anh tới để phỏng vấn, làm tuyên truyền.

Còn đây là đồng chí Chu Mục. Hiện tại phụ trách an toàn cá nhân cho con.”

Chu Mục sợ người khác hiểu sai, cố tình nói rõ:

“Tôi làm việc cho Tô tổng. Chuyên trách bảo vệ an toàn bên cạnh. Giống như cảnh vệ viên đi theo lãnh đạo.”

Nghe đến hai chữ “cảnh vệ”, Tô Tiến Sơn và Cát Hồng Hoa gần như hóa đá.

Trong nhận thức của họ, người có cảnh vệ bên cạnh chính là đại nhân vật thật sự.

Cháu gái của họ… rốt cuộc là thân phận gì?

Đám đông bắt đầu xì xào:

“Nhà nào thế này? Hồi xưa địa chủ Hoắc còn không khoa trương vậy.”

“Địa chủ Hoắc có người hầu.”

“Nhưng nhà đó đâu có ô tô, chỉ có xe lừa.”

“…”

So sánh qua lại, càng nói càng thấy chua.

Lý Ngọc Lập khéo léo nói:

“Tô tổng, tôi dẫn mọi người ra trấn ăn cơm. Gia đình đoàn tụ chắc có nhiều chuyện riêng.”

Tô Tầm gật đầu:

“Cứ ăn ngon chút, tôi thanh toán.”

Chu Mục và Vu Hiểu Anh vẫn theo sát.

Một người bảo vệ. Một người chụp ảnh ghi chép.

Cả đoàn đi về phía nhà họ Tô.

Sau lưng, một đám người kéo theo như đuôi dài.

Ở phía xa, bí thư Lưu Tam Căn mặt đen như đáy nồi.

Tình hình này còn tệ hơn ông ta tưởng. May mà ông ta đã có sắp xếp trước. Nếu không… nhà họ Tô thật sự có thể bật lên, mà nào có phải lên ngồi cành cao, đây là muốn lên trời luôn rồi còn gì!!!

Trước cửa nhà họ Tô, Lý Xuân Lan và Tô Bảo Linh đứng ngóng cổ chờ.

Thấy từng chuyến đồ được khiêng về, lại nghe nói còn có radio, xe đạp, hai người bối rối đến mức tay chân luống cuống.

Nhìn lại mâm cơm trong nhà, bỗng thấy thực sự không đủ tầm.

Nhà họ Tô vẫn là nhà đất. Mái ngói lẫn mái rơm.

Điều kiện trong thôn thì bình thường nhưng đặt cạnh Tô Tầm bỗng nhiên thấy nhỏ bé.

Tô Tầm nhìn một vòng, trong lòng hiểu rõ.

Thời đại này thật sự chưa giàu mà như vậy mới khiến kế hoạch của cô càng dễ triển khai.

Cát Hồng Hoa nhiệt tình dẫn đường:

“Cháu gái, vào đi. Đây là chị dâu cả Xuân Lan.”

Tô Tầm nhìn Lý Xuân Lan, khuôn mặt tròn trịa, trông hiền lành chất phác.

“Chị dâu!”

“A… à…”

“Còn đây là Bảo Linh. Nhỏ hơn con một tuổi.”

Tô Bảo Linh nhỏ giọng:

“Chị…”

Ánh mắt cô gái có phần rụt rè, không giống kiểu sẽ chủ động gây chuyện.

Tô Tầm gật đầu mỉm cười.

Ngồi xuống ghế gỗ, Tô Tầm nói:

“Đừng khách khí. Con thay ông nội về thăm mọi người. Nếu làm phiền cuộc sống của các bác, ông nội sẽ không vui.”

Tô Tiến Sơn nghẹn giọng hỏi về Tô Phúc Sinh.

Tô Tầm mắt đỏ lên:

“Năm ngoái ông nội đã qua đời. Mấy năm cuối đời ông liệt giường. Dù có thể về nước, cũng không đi lại được. Trước khi đi, ông dặn con nhất định phải về quê hương, nơi cuội nguồn của mình!”

“Chú hai a…” Tô Tiến Sơn bật khóc thật.

Cát Hồng Hoa cũng sụt sùi theo.

Tô Tầm nhẹ giọng an ủi, rồi kể lại câu chuyện năm xưa Tô Phúc Sinh bị lừa sang Nam Dương, bị bán làm lao công, sau đó được giải cứu, gây dựng sự nghiệp.

Cô nói chi tiết, mạch lạc, có cao trào có trầm lắng.

Nào là nông trường rộng lớn ở nước ngoài. Nào là cổ phần công ty, ngồi nhà cũng có tiền chia. Nào là tuổi già giàu có nhưng bệnh tật vì tổn thương thời trẻ.

Đám người ngoài cửa nghe mà say mê.

Nông trường rộng đến mức nào?

Ngồi nhà cũng có tiền?

Chẳng phải đại địa chủ thời xưa sao?

Có người vừa ngưỡng mộ vừa chua chát: hừ địa chủ đều không phải thứ tốt.

Tô Tiến Sơn cảm thán:

“Chú hai cũng coi như gặp họa hóa phúc. Cha bác thì… chưa kịp nhìn thấy xã hội đổi mới đã mất.”

Tô Tầm khẽ nói:

“Có dịp, con sẽ đi thắp hương cho ông trẻ .”

Vu Hiểu Anh đứng bên cạnh ghi chép tỉ mỉ.

Câu chuyện này, nếu đăng báo chắc chắn gây chú ý.

Chẳng mấy chốc, mâm cơm được dọn ra. Gà, thịt heo, cá tôm bắt từ sông nhỏ. Trong thời buổi này, đó đã là mâm cơm rất tươm tất. Ngoài cửa, người xem nuốt nước bọt ừng ực.

Cát Hồng Hoa khẽ hất cằm:

“Nhà tôi còn phải ăn cơm, mọi người về đi.”

Giọng không to, nhưng sống lưng thẳng tắp.

Bao năm rồi, lần đầu bà cảm thấy eo mình thẳng đến vậy.

Đám người lưu luyến rời đi nhưng tin tức đã truyền khắp thôn.

Tô Phúc Sinh làm giàu thế nào, có bao nhiêu nông trường, có bao nhiêu tiền.

Có người già về nhà đấm ngực:

“Hồi đó hắn rủ tôi đi cùng, tôi không đi! Trời ơi!”

Có người lắc đầu cảm thán:

“Tôi nhìn Tô Phúc Sinh là biết không phải người thường. Mắt nhìn người của tôi quả nhiên chưa bao giờ sai.

Còn trong nhà họ Tô, bữa cơm vừa bắt đầu.

Và vận mệnh cả thôn đã lặng lẽ nghiêng sang một phía.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc