Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thời Niên Đại: Pháo Hôi Bỗng Nhận Người Thân Từ Nước Ngoài Trở Về Chương 15: Xe Về Tới Thôn, Cả Làng Chấn Động

Cài Đặt

Chương 15: Xe Về Tới Thôn, Cả Làng Chấn Động

Thời buổi này, một chiếc xe đạp đã đủ khiến người ta tròn mắt nhìn theo. Huống chi là… xe con?

Huống hồ, hơn nửa số người trong thôn cả đời này còn chưa từng nhìn tận mắt một chiếc ô tô đúng nghĩa.

Ngay cả xe chuyên dùng của trấn trưởng*, cũng chỉ là loại jeep quân đội đào thải. Còn xe con tử tế, chỉ có mấy năm trước lãnh đạo huyện về thôn thị sát mới xuất hiện một lần.

*Trấn trưởng: chức vị này có nhắc đến ở chương trước, là người đứng đầu thị trấn, tại không tìm được từ nào thích hợp nên giữ nguyên.

Bởi vậy khi hai chiếc xe lăn bánh vào làng, cả thôn Tiểu Hoắc như bị ai đó ném vào một hòn đá lớn.

“Có xe tới kìa! Không lẽ có lãnh đạo xuống thị sát?”

“Còn tới hai chiếc cơ!”

“Hôm nay đúng là náo nhiệt thật!”

Trong xe, Tô Tầm đang lặng lẽ quan sát.

Đây chính là nơi mở đầu của toàn bộ cốt truyện thôn Tiểu Hoắc.

Nhìn qua cũng chẳng khác những vùng nông thôn cô đã thấy dọc đường. Nhà đất, tường nứt, sân phơi lúa, mùi phân bón trộn với gió sớm.

Chỉ có một điều khác biệt rõ ràng.

Đường quá xóc.

Xe rung lắc đến mức người ngồi trong cũng phải giữ thăng bằng. Nghĩ tới tương lai sẽ có đường thông mỗi thôn, Tô Tầm không khỏi thở dài cảm khái, tổ quốc đúng là càng ngày càng mạnh.

Cô lại thầm khen quyết định thuê xe riêng của mình.

Nếu ngồi xe tuyến, phải vòng đường, đổi trạm, chờ chuyến. Sáng đi, chiều mới tới.

Có xe riêng thì khác hẳn. Đi thẳng một đường.

Nguỵ sư phó cũng là người từng trải, từng lái xe tải lớn, quen thuộc từng khúc đường quanh đây. Biết chỗ nào dễ đi, chỗ nào có “đường bá” chặn xe.

Nghe ông ta nói, Tô Tầm lại nảy sinh ý định… đào góc tường.

Người thế này, sau này dùng được.

Chỉ tiếc hiện tại… Không có đủ tiền.

Phải xem chuyến về quê này, nhà họ Tô có thể mang lại cho cô bao nhiêu “tiền vào tài khoản”. Hy vọng đừng khiến cô thất vọng.

Xe vừa vào làng, đám trẻ con và mấy cụ già chưa ra đồng đã ùa ra xem.

Lão Ngụy phải giảm tốc độ cực chậm, sợ va phải ai.

Xe chạy dọc con đường chính, tới trước trụ sở chi bộ thôn thì dừng lại. Đường lớn trong thôn chỉ xây tới đó.

Trong văn phòng, Lưu Tam Căn đang cân nhắc lại kế hoạch “phá thân thích” của mình thì nghe tiếng động cơ.

Ông ta ngẩng lên nhìn không ngờ lại thấy hai chiếc xe con.

Ông ta bật dậy khỏi ghế.

“Sao lại có xe tới? Không nghe nói hôm nay có lãnh đạo xuống mà?”

Không kịp suy nghĩ, ông ta vội vàng chạy ra nghênh đón.

Chu Mục xuống xe trước, đảo mắt quan sát xung quanh rồi đi mở cửa cho Tô Tầm.

Tô Tầm bước xuống.

Cô cố tình giữ vẻ mặt hơi cao ngạo, ánh mắt quét một vòng quanh đám đông, đúng kiểu người từng trải, từng thấy đời.

Ánh mắt cô chạm vào Lưu Tam Căn.

Lý Ngọc Lập bước lên trước, lễ phép hỏi:

“Đồng chí cho hỏi, nhà Tô Tiến Sơn đi lối nào?”

Nghe cái tên Tô Tiến Sơn, tim Lưu Tam Căn thắt lại.

“Các người là…?”

“Đây là Tô tổng, cháu gái của Tô Tiến Sơn. Hôm nay về thăm người thân.”

Tô tổng?

Lưu Tam Căn chẳng còn tâm trí để ý cách xưng hô. Trong đầu ông ta chỉ vang lên một câu:

Thật sự là thân thích nhà họ Tô!

Mà còn là loại thân thích ngồi xe con tới. Tận hai chiếc!!!

Trong tưởng tượng của ông ta, thân thích có tiền lắm cũng chỉ mặc đẹp hơn, mang nhiều quà hơn, cùng lắm giống Hoắc Triều Dương làm ăn phát đạt, về quê có chút bộ dạng.

Nhưng xe con riêng?

Thời buổi này, nhà nào có nổi thứ đó?

“Đồng chí, ông biết không?” Lý Ngọc Lập nhắc lại.

Lưu Tam Căn còn chưa kịp đáp thì một đứa trẻ lớn mật giơ tay:

“Cháu biết! Cháu dẫn đi!”

Ngay lập tức, có đứa khác chạy thẳng tới nhà họ Tô báo tin. Không phải vì cả thôn bỗng nhiên quý mến nhà họ Tô. Mà vì khí thế của Tô Tầm quá mức chói mắt.

Người ta tạm thời quên luôn sự ghét bỏ cũ kỹ, chỉ muốn góp chút sức, mong được lọt vào mắt người trước mặt.

Nhà họ Tô.

Cát Hồng Hoa còn đang chỉ huy quét sân thì nghe tiếng hét:

“Bà Phán Phán! Thân thích ở nước ngoài của nhà bà về rồi! Ở chi bộ thôn!”

“Cái gì?”

“Đừng lừa bà!”

“Không lừa! Họ ngồi xe con! Còn đẹp hơn xe của trấn trưởng!”

Xe con?!

Cả nhà họ Tô rối loạn.

May mà Tô Tiến Sơn còn giữ được bình tĩnh hơn một chút:

“Đi, ra đón người.”

Đừng để đám lắm mồm trong thôn kịp nói gì.

Bên chi bộ thôn, cảnh tượng đã náo nhiệt.

Xe tải phía sau mở bạt. Người bắt đầu dỡ đồ.

Cả đám người đứng quanh nhìn mà… chết lặng.

Thịt heo… từng tảng lớn.

Đường, muối… nguyên bao.

Vải vóc.

Kẹo.

Radio… đúng rồi, trên hộp ghi rõ ràng.

Và cuối cùng… Một chiếc xe đạp mới tinh, cột nơ đỏ.

Đám người nhìn đến mơ hồ.

Thăm thân mà tự mang xe đạp?

Không phải có xe con rồi sao?

Đúng lúc ấy, nhà họ Tô chen qua đám đông.

Cát Hồng Hoa vừa thấy hai chiếc xe đã kêu lên:

“Trời đất ơi…”

Trong nhận thức của bà, xe con chỉ thuộc về cơ quan nhà nước.

Chú hai năm xưa… rốt cuộc làm ăn lớn đến mức nào?

“Tô gia gia tới rồi!” Một đứa trẻ hô to.

Tô Tầm quay đầu lại.

Ánh mắt cô chạm vào Tô Tiến Sơn.

Tô Tiến Sơn nhìn cô một cái, trong lòng liền khẳng định. Đây chính là cháu gái của chú hai.

Giống.

Không biết giống ở đâu, nhưng chính là giống.

“Bác là bác cả Tô Tiến Sơn?” Tô Tầm mỉm cười hỏi.

“Phải, tôi là Tô Tiến Sơn. Con là… cháu gái của chú hai?”

“Con tên Tô Tầm. Ông nội con là Tô Phúc Sinh.”

“Đúng rồi! Đúng rồi!”

Tô Tầm đang định ấp ủ cảm xúc cho một màn “nhìn nhau rơi lệ”, thì bên cạnh Cát Hồng Hoa đã bật khóc trước:

“Cháu gái! Cuối cùng cũng mong được con về rồi!”

Nước mắt, nước mũi… đầy đủ.

Kỹ thuật diễn mượt đến mức Tô Tầm phải thầm phục.

Cô vội cúi đầu lau khóe mắt cho bắt kịp nhịp.

Bên cạnh, đồng chí Vu Hiểu Anh đã nhanh tay bấm máy ảnh.

Khoảnh khắc đoàn tụ đây tư liệu sống nha!

Đám đông xung quanh nhìn mà lòng chua xót.

Chụp ảnh.

Lên báo.

Tại sao chuyện tốt như vậy lại rơi vào nhà họ Tô?

Đúng lúc đó…

“Giá trị ghét bỏ +5. Thưởng 500 đô la.”

Tô Tầm suýt nữa bật cười.

Cô nắm tay Cát Hồng Hoa:

“Bác gái cả, đừng khóc nữa. Con có mang chút quà về, vì hơi nhiều phải nhờ người dỡ giúp.”

Cô chỉ về phía chiếc xe đạp:

“Cái này con mua cho bác cả. Trong nhà có ai biết đi không?”

Cả đám đông như bị sét đánh.

Xe đạp… tặng cho Tô Tiến Sơn?!

Tô Tiến Sơn lắp bắp:

“Cho… cho bác?”

“Ông nội vẫn nhớ chuyện hồi nhỏ chưa kịp tặng bác cả con ngựa gỗ. Coi như đây là chút tâm ý.”

Mắt Tô Tiến Sơn đỏ hoe. Lần này là khóc thật.

Đám đông thì đã chết lặng.

Xe đạp mà gọi là… ngựa gỗ?

Cát Hồng Hoa run giọng:

“Cái này… quá quý rồi…”

Tô Tiến Sơn cũng vội nói:

“Đúng rồi! Không thể nhận.”

Tô Tầm nhẹ nhàng đáp:

“Chỉ là món đồ chơi nhỏ thôi. Lại không phải xe con. Sau này bác ẩảả biết lái xe, cháu mua cho bác cả một chiếc ô tô.”

Toàn bộ xung quanh lập tức im phăng phắc.

Lý Ngọc Lập cảm thấy tầm mắt của mình vẫn còn quá hẹp.

Hóa ra với người có tiền, radio và xe đạp chỉ là khởi động.

Chu Mục tiến lại:

“Tô tổng, đồ đã dỡ xong.”

Tô Tầm nhìn đống quà chất như núi, quay sang Cát Hồng Hoa:

“Bác gái cả, có thể gọi người trong nhà ra giúp không?”

Cát Hồng Hoa như bừng tỉnh:

“Lão đại! Lão nhị!”

Trong đám đông, hai anh em họ Tô lúc này mới dám bước ra.

Trước đó, họ đã tới từ sớm.

Chỉ là nhìn trận thế này, không hiểu sao… bỗng thấy chân mình có chút run.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc