Khi Du Nghiên quay lại quầy lễ tân, Phùng Đình Hiên vừa vặn đang dọn dẹp máy pha cà phê, nhìn thoáng qua bát mì trên tay anh, mở miệng: "Sư huynh, hôm nay không phải anh nghỉ sao?"
Anh đặt bát mì lên quầy lễ tân, nghiêng người vòng ra sau bàn: "Nghỉ thì không được đến?"
Nói xong, tầm mắt lại rơi trên người robot: "Ngày mai cậu đối chiếu với bên công ty một chút, bảo họ đổi cái mới."
Phùng Đình Hiên không hiểu ra sao nhìn theo hướng anh nhìn: "Hình như cũng khá lâu rồi, vẫn là sản phẩm thế hệ trước của công ty, nhưng cảm thấy dùng vẫn tốt mà? Không cần thiết phải đổi chứ."
Du Nghiên hừ một tiếng: "Vừa rồi nó vì muốn giao đồ ăn cho người ta mà bị kẹt ở thang máy, mang đến mì đều vữa rồi."
"A?!" Phùng Đình Hiên có chút thất sắc, mở miệng liền hỏi:"Thế chúng ta không nhận được khiếu nại chứ."
"Anh đổi cho cô ấy bát mới rồi:" Du Nghiên nói xong mở nắp ra, đổ chút nước vào mì, mặc dù sắc tướng sớm đã không tốt rồi, nhưng không ngăn được hương thơm tỏa ra.
Phùng Đình Hiên thấy thế hỏi: "Phần này là?"
Du Nghiên giống như đang thuật lại một việc hết sức bình thường: "Của cô ấy."
"Của cô ấy?!" Phùng Đình Hiên há hốc mồm, nửa ngày trời không thốt ra nổi một câu tiếp theo.
Cậu ta thầm cảm thán bản thân sống đúng là đáng giá rồi, lại có thể nhìn thấy kỳ quan thế giới thế này.
Sư huynh của cậu ta từ trước đến nay không thích quản chuyện bao đồng.
Những ngày đến đây, đừng nói tự nguyện đổi mì rồi, khách du lịch tìm lỗi trực tiếp tìm đến đầu anh anh đều lười để ý, nói những cái này không thuộc phạm vi công việc của anh.
Mặc dù đối phương phần lớn có lỗi trước, nhưng ngành dịch vụ kéo bướng bỉnh như anh cũng là độc nhất vô nhị.
Nếu không phải gương mặt này bày ra đó, thực sự khiến người ta sau đó không hận nổi, khiếu nại về anh ở homestay chắc chắn sẽ chất cao như núi.
Dù sao cũng là lần đầu tiên điều tiết mâu thuẫn, Phùng Đình Hiên sợ anh gặp phải Waterloo gục ngã không gượng dậy nổi, sau này thái độ chỉ càng lạnh lùng hơn, tốt bụng nhắc nhở: "Có điều sư huynh, tiêm trước mũi dự phòng, không phải khách du lịch nào cũng dễ nói chuyện đâu, có người bề ngoài chấp nhận, sau lưng liền treo anh lên mạng khiếu nại rồi, hôm qua tôi vừa gặp một người."
"Cho nên..."
"Cô ấy không rảnh rỗi như vậy." Du Nghiên không đợi cậu ta nói xong, liền không có biểu cảm gì mở miệng ngắt lời.
Nói xong quỷ sai thần khiến khẽ đi theo một câu: "Cũng không thể lãng phí thời gian trên người anh."
Câu cuối cùng Phùng Đình Hiên không nghe rõ, không đầu không đuôi hỏi một câu: "Cái gì?"
"Không có gì." Du Nghiên bày ra vẻ mặt như chưa từng nói gì, cắm đầu ăn mì.
Thời gian không còn sớm, Du Nghiên đuổi Phùng Đình Hiên về, tự mình đẩy cửa, tựa vào cạnh tường, châm một điếu thuốc.
Ánh lửa cháy dọc theo đầu điếu thuốc lên, Du Nghiên chằm chằm nhìn một lát, không hút, dập tắt đi.
Làm xong tất cả những việc này sau đó, anh mới nghĩ đến, có lẽ là vì Ninh Tri Hựu hơi ghét mùi khói thuốc.
Du Nghiên nhíu mày "Chậc" một tiếng, càng thêm bực bội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
