Ý tứ trong lời nói là anh không muốn đến, cũng không muốn gặp cô, mọi thứ chỉ là ngoài ý muốn.
Ninh Tri Hựu tỉnh táo lại, bỗng nhiên có chút nghi ngờ bản thân.
Hình như nhìn thấy Du Nghiên liền bị mở ra công tắc gì đó, trong đầu có một đống chuyện muốn hỏi, nhưng rõ ràng, đáng lẽ phải là không cần thiết mới đúng.
Thế là cô quay đầu đi, nuốt hết những lời muốn nói vào trong, chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
Người đàn ông đưa phần đồ ăn giao tận nơi thuộc về cô qua, không giải thích lấy ra từ khi nào, cũng không giải thích tại sao làm như vậy, dường như chỉ là đơn giản thuận tay giúp vị khách lưu trú không liên quan một việc nhỏ mà thôi.
Lười nán lại quá lâu, trong thời gian Ninh Tri Hựu ngẩn người, anh đã đóng cửa thang máy, mang theo robot cùng nhau đi xuống lầu.
Ninh Tri Hựu có chút mất mát thu hồi tầm mắt, muốn mắng một câu đồ tồi, nhưng nghĩ lại, anh thế nào, hiện tại cũng không liên quan gì đến mình đúng không.
Mì sa tế không ngoài dự đoán đã bị vữa.
Nước dùng bị bột mì hút sạch, một bát mì trở nên dính dính nhớp nhớp.
Mặc dù mì bị vữa không ngon là sự thật ai cũng biết, nhưng thực tế mức độ bao dung của cô đối với việc này còn thấp hơn một chút.
Ninh Tri Hựu cầm đũa khuấy vài cái, không biết ăn thế nào.
Cô có chút vô cớ nghĩ đến trước đây, cũng có vài lần mì bị vữa, nhưng có người có thể nhìn ra tâm tư của cô, giúp giải quyết, không đến mức lãng phí.
Nhưng hiện tại...
Cô thở dài, nhìn về phía ấm đun nước.
Bỏ đi, chế chút nước nóng ăn tạm vậy.
Một miếng cũng chưa ăn, tổng không thể vứt hết đi lãng phí được.
Ninh Tri Hựu vừa đứng dậy, chuông cửa phòng liền vang lên.
Cô do dự có nên đi mở cửa hay không, liền nghe thấy giọng nói quen thuộc sau cửa nói: "Là anh."
Cửa mở.
Người hai phút trước rời đi một cách dứt khoát lúc này lại một lần nữa đứng trước mặt cô, tay xách một bát mì sa tế y hệt, nhìn thoáng qua sau lưng cô: "Phần kia của em chưa ăn đúng không?"
Ninh Tri Hựu lắc đầu, thốt nốt hỏi: "Anh muốn ăn à?"
Nói xong liền nhận ra mình đang làm gì, thầm mắng sao chia tay bao nhiêu năm rồi mà phản xạ tự nhiên vẫn chưa sửa được.
Du Nghiên hiển nhiên cũng không ngờ cô sẽ trực tiếp như vậy, cạn lời cười một tiếng.
Ninh Tri Hựu vội vàng chữa cháy: "Ý em không phải thế..."
"Thế là ý gì?" Du Nghiên tiến lên một bước về phía cô, rũ mi mắt chằm chằm nhìn cô.
"Em..."
Cô không trả lời được, nhưng Du Nghiên lại đi trước cô một bước tiến lại gần.
Trong lúc Ninh Tri Hựu tưởng sắp đâm sầm vào ngực anh, người đàn ông lướt qua cô, tay áo quẹt qua cánh tay cô, đi về phía trong phòng.
Du Nghiên quả nhiên hiểu sai ý, có chút không thể tin nổi, hỏi ngược lại: "Chẳng lẽ anh phải ăn ở chỗ em à?"
"Cũng được mà." Ninh Tri Hựu nhìn quanh một lượt bốn phía, dường như đang đánh giá tính khả thi của việc hai người ăn cơm trong một phòng.
Người yêu cũ chia tay hòa bình mà thôi, cùng nhau ăn một bữa cơm, cũng không có gì.
Có điều Du Nghiên không đợi cô nhìn xong, đi trước một bước xách bát mì đi ra ngoài, đóng cửa lại giúp cô.
Ninh Tri Hựu đứng tại chỗ, trong tiếng đóng cửa "Cạch" một tiếng, nhận được câu trả lời cho câu hỏi này.
Có lẽ là anh đi quá dứt khoát, cũng có lẽ là, khoảnh khắc này căn phòng bỗng nhiên trống rỗng khiến người ta không kịp thích ứng.
Hoặc là, một điều gì khác...
Tóm lại lúc này, Ninh Tri Hựu có một sự bực bội vô cớ.
"Đồ tồi."
Cô chằm chằm nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, vẫn mắng ra miệng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


