◎ Nhật ký của bà chủ Thời: Có kẻ trông giống hệt mình luôn mới ghê ◎
Trong quá trình dần dần tìm lại tri giác, Thời Liệt cảm thấy ý thức của mình cứ giằng co giữa tỉnh táo và mơ hồ, tựa như một giấc mộng bị bao phủ bởi sương mù, không sao vén nổi lớp màn mỏng đang che mắt.
Ngay khoảnh khắc chiến thắng được sự hỗn loạn đó, cô bỗng mất đi cảm giác đối với cơ thể. Ý thức bị đẩy vào một không gian hư vô, mang lại cảm giác như linh hồn đang xuất khiếu.
Dù đã giành lại quyền kiểm soát ý thức, tư duy của Thời Liệt vẫn còn hơi chậm chạp. Phản ứng đầu tiên nảy ra trong đầu cô là: Mình bị gã "80 vạn" ở sát vách đánh lén rồi!
Đáng ghét thật! Chẳng phải chỉ là lúc đấu đơn lỡ tay "tặng" cho gã hai đấm vào mặt, khiến gã phải đeo đôi mắt gấu trúc suốt một tuần thôi sao? Nếu không phải vì bản thân cũng là "hộ khẩu lậu", cô đã sớm báo cảnh sát tống cổ gã đi rồi.
Bình thường gã bày bừa làm ồn, lấn chiếm lối đi chung không nói, đằng này cứ dăm bữa nửa tháng lại chặn cửa đòi tỉ thí với cô. Đánh thua thì không phục, hàng xóm ba năm trời mà từ "khiêu chiến đường đường chính chính" lúc đầu đã biến tướng thành "đánh lén vụng về". Đầu óc thì chẳng thông minh lên tí nào, trình độ cũng chẳng thấy tiến bộ, lần này gã lại tự tin lấy đâu ra cái chiến thuật mới có thể thắng được cô thế không biết?
Sau khi mắng thầm một trận cho bõ tức, Thời Liệt mới thực sự bình tĩnh lại để suy nghĩ.
Không đúng. Máy cảnh báo gắn trên cửa sổ và 28 quả bom mini của cô đâu phải để làm cảnh. Cho dù có kẻ né được chúng, thì cũng chẳng lý nào đám "bạn nhỏ" lại không báo động cho cô.
Nhưng ngoài gã "80 vạn" ra, cô chẳng nghĩ nổi ở cái Tinh cầu Hỗn Độn này mình còn kẻ thù nào khác. Suy cho cùng, ngày thường cô sống cực kỳ ôn nhu, hào phóng, nho nhã, hiền hòa, lại còn lương thiện, tinh tế, ai thấy cũng yêu. Những kẻ từng bị cô tẩn cho một trận hay bị cô "hố" đều nhất loạt gửi tặng đánh giá năm sao cơ mà!
Hay là... không phải do con người làm?
Ý thức vẫn còn, chưa "chết" hẳn, chẳng lẽ cô vô tình rơi vào khe nứt không gian nào đó sao? Từ khi xuyên không đến thế giới tinh tế này, những chuyện ngoài tầm hiểu biết cô gặp phải không ít, nhưng rõ ràng cô đang nằm trên giường ngủ ngon lành, không lẽ lại mộng du chạy lung tung? Hay đây là dị năng của kẻ nào đó? Mà bắt cóc cô làm gì? Ngoài sức hấp dẫn của nhân cách ra, cô đúng nghĩa là "nghèo rớt mồng tơi", chẳng có thứ gì đáng giá để bọn trộm cướp phải dòm ngó cả.
Nghĩ không ra, thôi khỏi nghĩ.
Thời Liệt xác nhận mình vẫn còn sống. Sau vài lần thử nghiệm và nhận ra trạng thái ý thức hiện tại chẳng làm được gì, tâm trạng cô lại bình thản hẳn lên, thong dong quan sát xung quanh.
Cô đang ở trong một trạng thái rất vi diệu: Ý thức bị tách rời khỏi cơ thể, không thể phát ra âm thanh. Cũng không rõ là do đã mất sạch ngũ cảm hay do nơi này chỉ có một màu đen trống rỗng, tạm thời cô tự kết luận rằng mình đang ở trong một không gian không ánh sáng, cũng chẳng có tiếng động.
Trong lúc cô đang tính thử xem có thể "cử động" chỉ bằng ý thức hay không, thì một giọng trẻ con non nớt vang lên từ xa lại gần.
"Mẹ là cái gì thế ạ?" Giọng cô bé tràn đầy vẻ ngây thơ đặc trưng của trẻ nhỏ.
Ai đang nói chuyện thế? Một câu hỏi chẳng đâu vào đâu cả, Thời Liệt thầm nghĩ.
"Dì có phải mẹ cháu không ạ?" Cô bé lại hỏi.
Ta? Ta không phải! Đừng có nói bừa nha nhóc! Chị đây hai kiếp cộng lại mới vừa đủ tuổi trưởng thành, vẫn còn là đóa hoa chớm nở của Tổ quốc nhé! Mà sao câu nào nhóc cũng phải thêm mấy cái từ ngữ khí "ạ, nhỉ, thế" nghe dễ thương quá vậy? Nghe giọng thì tầm tuổi tiểu học, lứa này chẳng phải nên thích học làm người lớn rồi sao?
"Vậy được rồi, nhưng bảo gọi là chị thì không đời nào đâu. Gọi là dì thì còn cân nhắc được, hoặc là... dì làm em gái cháu nhé?" Giọng nói nhí nhảnh của cô bé vang lên, cứ như thể vừa phát hiện ra điều gì thú vị lắm.
Cô thầm nghiến răng nghiến lợi đe dọa.
Cái trải nghiệm "giúp người làm niềm vui" để rồi bị tụi nhỏ gọi bằng "dì" thực sự là một cú sốc hủy diệt thế giới quan đối với một thiếu nữ xinh đẹp 18 tuổi. Cô chẳng muốn hồi tưởng lại cảnh tượng đó chút nào.
"Vẫn chưa nhớ ra sao ạ?" Cô bé vẫn giữ giọng điệu ngây thơ, nhưng trong lời nói đã thoáng chút cảm xúc khác lạ. "Cháu cứ tưởng dì sẽ nhớ ra chứ. Chuyện xưa chẳng phải đều thế sao? Chỉ cần nhắc lại những lời thoại khắc sâu trong ký ức của hai bên, người mất trí nhớ sẽ cảm động đến rơi nước mắt."
Chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lượng thông tin lại quá phức tạp. Thời Liệt dùng ý niệm hỏi lại: Nhóc quen chị thật à? Ôi trời, mình bị lây cái kiểu thêm từ ngữ khí của nó rồi!
Quẳng cái sự phiền muộn lúc nãy sang một bên, cô gào thét trong lòng: Không được! Người nghiêm túc ai lại nói chuyện kiểu đó chứ!
Cô bé khẽ cười, trút bỏ lớp ngụy trang ngây thơ cố ý: "Dì chẳng thay đổi chút nào, cứ hễ cảnh giác là lại thích đánh trống lảng để câu giờ suy nghĩ. Tiếc là ảo cảnh này không duy trì được lâu, chúng ta phải tạm biệt nhau rồi."
Thời Liệt lập tức thu lại vẻ cợt nhả, không đứng đắn nữa.
Nhóc thực sự rất hiểu chị? – Cô hỏi.
Cô bé chẳng hề để tâm đến phản ứng của cô, cứ thế tự mình tiếp lời: "Phải nói là, kỹ năng chuyển chủ đề của dì vẫn tệ hại như xưa."
"Thời Liệt."
Cô bé thong thả nhưng rõ ràng, thốt ra cái tên Thời Liệt.
Thời Liệt hơi sững sờ. Ngay khoảnh khắc cô đầy bụng nghi hoặc định hỏi cho ra lẽ, một luồng sáng chói mắt đã bao trùm lấy cô.
"Để xem lần sau gặp lại, mình nên làm thế nào để cô ấy nhớ ra mình đây."
Lần sau gặp lại? Là khi nào? – Thời Liệt truy hỏi.
Không có tiếng trả lời.
Không gian hư vô trong nháy mắt bị ánh trắng ùa tới từ bốn phương tám hướng xé toạc. Cô chỉ kịp bắt lấy một khung hình cuối cùng còn sót lại phía sau luồng sáng ấy.
Đột ngột bật dậy, Thời Liệt cau chặt mày. Chiếc áo ngủ bằng lụa đã ướt đẫm mồ hôi, dính dấp vào sau lưng.
Đôi tay quờ quạng xung quanh, chạm vào tấm nệm mềm mại dưới thân, cô phải mất một lúc lâu mới thích nghi lại được với thực tại.
Đứa bé kỳ lạ kia... trông giống hệt cô như đúc!
Là mơ sao? Một giấc mơ hư cấu?
Không, không phải.
Cô lập tức phủ định giả thuyết này. Giấc mơ không thể nào sinh động đến thế, cô vẫn còn nhớ rõ từng chi tiết sau khi bước vào không gian hư vô kia.
Thời Liệt nắm chặt tay chống lên trán, tỉ mỉ hồi tưởng lại hình ảnh cuối cùng mình nhìn thấy.
Đứa bé có diện mạo cực kỳ giống cô, mặc một chiếc váy dài trắng trơn không chút họa tiết, vòng tay ôm chặt một chiếc hộp màu bạc đồng quen thuộc. Con bé chỉ tầm mười tuổi, gầy gò đến mức chỉ còn da bọc xương khiến người ta nhìn vào là thấy xót thương. Thế nhưng, đôi mắt trầm tĩnh kia lại nhìn thẳng vào cô, khóe môi nở một nụ cười lạnh lẽo, khiến cho vẻ ngoài nhỏ nhắn, yếu ớt không có sức tấn công của nó thêm vài phần khắc nghiệt.
Dù đứa bé đó giống mình như lột, nhưng Thời Liệt dám khẳng định: Đó không phải là cô.
Năm mười tuổi đó, cô vừa mới bước vào thời kỳ "trẻ trâu" nổi loạn, suốt ngày chỉ biết quấn khăn trải giường tự xưng đại hiệp, hô hào lũ đồ chơi Robot biến hình "thiên thu vạn đại, nhất thống giang hồ". Có lần vô tình bị sư phụ đi ngang qua bắt gặp, thế là được ăn ngay một trận "măng xào thịt" ra trò. Khi đó công lực của cô chưa đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, vẻ mặt lúc nào cũng hớn hở theo kiểu ai nhìn cũng muốn đấm cho một phát.
Vì cô không có gương mặt "gợi đòn" như vậy, suy ra đứa bé kia không phải là cô. Chứng minh hoàn tất.
Thế thì cô bé đó là ai nhỉ? Hình như nó không có ác ý với mình.
Cơn đau âm ỉ truyền tới từ thái dương khiến Thời Liệt buộc phải ngừng suy nghĩ. Ánh trăng len qua khe rèm cửa rọi vào trong phòng, hóa ra mới chỉ qua nửa đêm.
"Mấy giờ rồi?" Cô hỏi giữa màn đêm.
Đèn bàn và màn hình ảo của thiết bị quang não đồng loạt sáng lên. Trong căn phòng trống trải vang lên một giọng trẻ con nũng nịu: "Mới ba giờ sáng thôi ạ. Liệt Liệt bị ác mộng hả? Không sợ, không sợ nha, tụi em ở bên cạnh chị mà."
Theo sau lời đáp ấy là những tiếng sột soạt, xôn xao vang lên cùng lúc.
"Liệt Liệt đổ nhiều mồ hôi quá."
"Liệt Liệt uống nước đi này."
"Hay là đi tắm cái cho mát nhỉ? Để em gọi anh Vòi Hoa Sen điều chỉnh nhiệt độ nha."
"Thôi khỏi đi, trời vẫn còn tối mịt, tắm xong là bay sạch cơn sảng khoái, không ngủ tiếp được đâu."
"Anh Kính nói chí phải."
Một cảnh tượng có phần quái dị xuất hiện.
Chiếc khăn mặt vốn đang được gấp gọn gàng trên tủ đầu giường bỗng rung rinh hai cái rồi bung ra. Nó túm lấy hai góc khăn giả làm đôi chân con người, lạch bạch chạy lên giường, nhảy tót đến trước tay Thời Liệt rồi trải phẳng ra. Sau đó, nó cọ cọ vào lòng bàn tay cô, vui sướng nói: "Liệt Liệt mau dùng em lau mồ hôi đi!"
Xung quanh lập tức vang lên đủ loại âm thanh:
"Huhu, em cũng muốn được Liệt Liệt dùng để lau mồ hôi."
"Dẹp đi nha, dùng rèm cửa lau mồ hôi trừ khi bả bị điên."
"Người ta cũng là đồ dệt may mà, đừng có phân biệt đối xử!"
"Cái khăn mặt kia xấu xí quá. Anh Điều Hòa đừng thẩn người ra đó nữa, đừng để nó chiếm hết sự chú ý của Liệt Liệt!"
"Đừng hối, anh hạ nhiệt độ ngay đây."
Thời Liệt đã quá quen với cảnh này nên chẳng lấy làm lạ, trong lòng trái lại còn thấy yên tâm hơn hẳn.
Dị năng của cô cho phép cô nghe thấy tiếng nói của các vật thể phi sinh học, đồng thời có thể biến đổi hình thái của chúng thông qua một số điều kiện nhất định.
Ở thế giới tinh tế, một số vật thể vô tri vô giác cũng có thể nảy sinh tư duy giống như con người, chỉ có điều người bình thường không nghe thấy tiếng chúng mà thôi. Nhờ đặc thù từ dị năng của Thời Liệt, những vật thể nào tiếp xúc với cô đủ lâu chắc chắn sẽ nảy sinh ý thức. Dưới sự bao phủ của dị năng, chúng còn có thể tự do hoạt động — ví dụ như cái đứa vừa tranh thủ cơ hội chạy lên đòi "hun hít" là em khăn mặt kia chẳng hạn.
Dị năng này không phải bẩm sinh, căn nguyên phải kể từ bảy năm trước khi cô đặt chân đến thế giới này.
Kiếp trước, cô vốn là một trẻ mồ côi được võ sư chủ quán nhận nuôi. Cả cuộc đời ngắn ngủi ấy cô chỉ say mê theo đuổi cảnh giới cao nhất của võ thuật.
Nhờ thiên phú cộng với sự nỗ lực, năm 16 tuổi cô đã cải tiến thành công võ thuật của Thời gia. Đêm trước ngày trưởng thành, cô giành chức quán quân hội giao lưu võ đạo.
Năm 18 tuổi, cái tên Thời Liệt đã có chút danh tiếng trong nghề, thế nhưng ngay giữa độ tuổi thanh xuân rực rỡ nhất, cô lại gặp phải tai nạn đắm tàu.
Khi con tàu từ từ chìm xuống, cô cảm thấy vô cùng may mắn vì vài năm trước sư phụ đã tìm thấy chân ái và sinh ra một cô sư muội nhỏ. Có gia đình bên cạnh, chắc hẳn sư phụ sẽ sớm vượt qua được nỗi đau mất đi đồ đệ này thôi.
Bấm ngón tay tính toán một hồi, tuy không đành lòng nhưng cô cũng miễn cưỡng coi như là người không vướng bận. Chẳng ngờ sau khi nước biển tràn vào mũi miệng, trải qua một trận hôn mê trầm trọng, vừa mở mắt ra cô đã trọng sinh ở thế giới Tinh tế, cơ thể thì thu nhỏ lại chỉ còn mười một tuổi.
Ngay khoảnh khắc ý thức quay trở lại, cô còn chưa kịp bàng hoàng vì chuyện trọng sinh thì đã phát hiện mình đang thoi thóp, co quắp không thể cử động. May mắn thay, có rất nhiều "người" bên tai không ngừng kêu gọi, cổ vũ, giúp cô gắng gượng chống chọi cho đến khi được người qua đường cứu giúp.
Sau khi nhặt lại được cái mạng nhỏ, cô mới biết thứ cổ vũ mình sống sót không phải con người, mà là một đống giấy vụn phế thải nằm rải rác bên lề đường tự phát thức tỉnh ý thức. Kể từ đó, cô chính thức mở ra cánh cửa tiến vào thế giới mới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



