Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Tướng Mệnh Không Con? Ai Ngờ Vợ Yêu Lại Vượng Phu Và Mắn Chương 8: Dượng, Dượng Không Nhớ Cháu Sao?

Cài Đặt

Chương 8: Dượng, Dượng Không Nhớ Cháu Sao?

Ngoài cổng đồn công an.

Tào Văn Tụy dẫn theo vài người bước vào.

*曾文萃: Tăng Văn Tụy - ở chương trước tác giả để họ Tào nên mình cứ theo họ cũ nhé.

“Xin chào Trạm trưởng Hứa, tôi là Tào Văn Tụy, phóng viên của Báo Thành phố. Xin hỏi ông có thừa nhận việc tham ô công quỹ này không?”

Phóng viên?

Hứa Thiên Mậu nhìn rõ những người phía sau Tào Văn Tụy, không nhịn được mà đồng tử co rút lại.

Ông ta không quen biết Tào Văn Tụy và hai người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đang vác máy ảnh bên cạnh cô ấy.

Nhưng người đàn ông đi cùng cô ấy lại cho ông ta cảm giác từng quen biết, đã thấy ở đâu đó rồi. Ông ta luôn có trí nhớ rất tốt, sao lại không nhớ ra người này?

Người đàn ông đó khoảng 30 tuổi, nhìn ông ta với ánh mắt lạnh lùng, âm u, dường như có ân oán gì đó với ông ta.

Còn hai người phía sau, ông ta lại quá quen thuộc.

“Kế toán Trương, Bí thư Mã, các anh...Sao các anh lại tới đây?

Sắc mặt Kế toán Trương xám xịt, ánh mắt né tránh, trông như không muốn quen biết ông ta.

Bí thư Mã vẫn giữ vẻ ngoài hòa nhã đó, chỉ là lời nói thốt ra lại khiến người ta rợn tóc gáy:

“Ông Hứa à, ông ở Trạm lương thực bao nhiêu năm như vậy, cấp trên và quần chúng đều rất tin tưởng ông, không ngờ, ông lại...

Haiz, trách cơ thể tôi yếu kém không khỏe mạnh, năm trước chống lũ lụt để lại bệnh căn, không đủ tinh lực, lại còn quá tin tưởng ông, nào ngờ...”

Bí thư Mã liên tục thở dài, ai cũng có thể thấy ông ta đã thất vọng tột cùng về Hứa Thiên Mậu.

Lòng Hứa Thiên Mậu giật mình, con cáo già này, ngày thường nhận cống phẩm của ông ta không ít, bây giờ bỏ xe giữ tướng, là muốn đổ hết mọi chuyện lên đầu ông ta à.

Trong lòng ông ta lạnh toát, vô thức nhìn về phía Liễu Phi Yên. Cô đứng thẳng đó, như một cánh sen đơn độc trong mưa gió, kiều diễm và quật cường.

Chẳng lẽ ông ta thật sự nhìn lầm rồi, cô gái nhà quê này, lại có thể mời được nhiều nhân vật lớn như vậy đến, rốt cuộc là năng lực của chính cô, hay là dựa vào người đứng sau cô?

Liễu Phi Yên đối diện với ánh mắt ông ta, sát ý bừng bừng: “Trạm trưởng Hứa, câu hỏi của phóng viên Tào, ông vẫn chưa trả lời đâu!”

Tào Văn Thúy cầm máy ghi âm, một lần nữa lên tiếng, câu hỏi sắc bén vô cùng:

“Nghe nói Trạm trưởng Hứa cũng xuất thân từ nông dân, vậy ông bắt đầu quên đi chí hướng ban đầu, mất đi đạo đức và tinh thần trách nhiệm từ khi nào, mà lại tham ô tiền mồ hôi nước mắt của nhân dân?”

Hứa Thiên Mậu ông ta đây sao lại rơi vào bước đường này, lại bị một con nhóc gây khó dễ.

Ngay khi Hứa Thiên Mậu định mở miệng.

Đột nhiên Chu Bích Lan xông tới, chắn trước mặt chồng:

“Bí thư Mã, là lỗi của tôi, là tôi không giữ được phẩm hạnh phụ nữ, ở bên ngoài với người đàn ông khác.

Số tiền đó không liên quan gì đến ông Hứa nhà tôi, là tôi ăn cắp đi, ông ấy sợ tôi trả thù nên mới không dám vạch trần chuyện này.

Tôi phạm tội, tôi nhận rồi, các người muốn bắt thì bắt tôi đi!”

Trưởng thôn Điền và mọi người vô cùng kinh ngạc, Chu Bích Lan thực sự ngoại tình sao? Lại còn đem tiền cho người tình tiêu xài, người phụ nữ này sao có thể độc ác đến vậy.

Liễu Phi Yên cười lên, vừa cười vừa vỗ tay: “Chủ nhiệm Chu, bà hy sinh bản thân vì chồng, là muốn chúng tôi tán dương sự anh dũng hy sinh để bảo toàn cả nhà của bà sao?

Đáng tiếc, bà đã uổng công phí sức, dù bà có ôm đồm bao nhiêu tội lỗi đi nữa, cũng không thể thay đổi được sự thật về tội ác của Hứa Thiên Mậu!”

Ánh mắt Chu Bích Lan nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, bà ta gào lên điên cuồng:

“Liễu Phi Yên, thảo nào ai cũng nói mày khắc cha hại con, không được chết tử tế, thảo nào cha ruột mày không cần mày, mẹ ruột mày ghét bỏ mày, cái thứ độc ác, hiểm độc như mày, ông trời sẽ không tha cho mày đâu!”

Liễu Phi Yên nhìn bà ta như nhìn người chết, hoàn toàn không để lời chửi rủa của bà ta vào tai.

Kiếp trước cô đã nghe quá nhiều lời chửi rủa, đã tôi luyện cho cô bản lĩnh không hề dao động nữa.

Chu Bích Lan có mắng khó nghe đến mấy, cũng không bằng ánh mắt khinh miệt và lời chửi rủa sau khi cô bị Hứa Văn Kiệt sỉ nhục ở kiếp trước.

Cô không để ý đến Chu Bích Lan nữa, mà nhìn về phía Hứa Thiên Mậu đang khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Trạm trưởng Hứa, ông cũng nghĩ rằng chỉ cần đổ hết mọi chuyện lên Chu Bích Lan, ông có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra sao?”

Hứa Thiên Mậu mất đi vẻ bình tĩnh trước đó, mặt mày tái mét nói: “Liễu Phi Yên, ban đầu chỉ là chuyện tình cảm nam nữ giữa hai người, cô cố tình làm lớn chuyện như vậy, có lợi gì cho cô?

Hay là, cô đã nhận lợi ích của ai đó, cố ý đến gây khó dễ cho nhà họ Hứa tôi?”

Bí thư Mã không dám diệt sạch, chỉ cần ông ta không chết, nhà họ Hứa sớm muộn gì cũng có thể ngóc đầu dậy được.

Đến lúc đó, Liễu Phi Yên ** này...

Liễu Phi Yên dường như nhìn thấu suy nghĩ của ông ta, chỉ vào người đàn ông bên cạnh Tào Văn Tụy:

“Trạm trưởng Hứa, tôi nghe nói ông luôn tự cho mình có trí nhớ rất tốt, các thôn nộp bao nhiêu lương thực, ông không cần xem sổ sách cũng rõ.

Vậy mà cố nhân đang đứng trước mặt ông, sao ông lại không nhớ ra chứ?”

Tim Hứa Thiên Mậu nhảy dựng, ông ta biết ngay, người đàn ông quen mặt kia e rằng đến chẳng lành, chỉ sợ là nhắm vào nhà họ Hứa của ông.

Nhưng ông ta vẫn không thể nhớ ra, rốt cuộc người này là ai.

Người đàn ông phía sau Tào Văn Tụy bước lên một bước, nhìn chằm chằm Hứa Thiên Mậu:

“Dượng, dượng không nhớ cháu sao?”

Một tiếng dượng này, như bổ thẳng vào trán của Hứa Thiên Mậu.

Giọng ông ta run rẩy: “Mày... mày là Tiểu An?”

Trương Hoài An siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán nổi lên trên, ánh mắt tràn đầy sự hận thù:

“Dượng, cuối cùng dượng cũng nhớ ra rồi!”

Hứa Thiên Mậu lùi lại một bước, suýt chút nữa bị bậc thang làm vấp: “Không... không đúng, mày không phải Tiểu An, người nhà họ Trương chết hết rồi, mày... Làm sao mày còn sống được!”

Bốp!

Trương Hoài An không thể nhịn được nữa, đấm một cú vào mặt ông ta, nghiến răng nghiến lợi nói:

“Phải, ông tưởng người nhà họ Trương chết hết rồi, sẽ không còn ai nhớ chuyện năm xưa nữa!

Ông có thể cướp đoạt tiền bạc nhà tôi, tái hôn sinh con, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, sống ung dung tự tại.

Ông không ngờ đúng không, hôm đó tôi và chú út đi tìm trứng chim trong núi, chơi quên cả thời gian.

Khi về trời đã tối, tình cờ nghe thấy ông nói chuyện với người khác, ông nói người nhà họ Trương chết hết rồi, số vàng đó, sẽ thuộc về các ông!”

Ngọn lửa chiếu sáng nửa bầu trời, tiếng la hét của dân làng, cảnh Hứa Thiên Mậu cùng người khác thoải mái chia chác chiến lợi phẩm trong bóng tối, khiến chú út và đứa trẻ lúc bấy giờ sợ đến mức run rẩy.

Chú út bịt chặt miệng anh ấy, không cho anh ấy phát ra tiếng động nào.

Đến khi Hứa Thiên Mậu và người kia rời đi, anh ấy mới khóc nấc lên.

Sắc mặt Hứa Thiên Mậu bỗng nhiên trở nên trắng bệch.

Năm đó, ông ta lấy cớ ra ngoài giải quyết công việc không có nhà, đêm khuya lén lút quay về, thông đồng với người khác đốt chết tất cả người nhà họ Trương.

Vì sợ bị người khác phát hiện dấu vết của mình, ông ta hoàn toàn không dám đi vào kiểm tra thi thể, đã nhân lúc bỏ đi ngay khi lửa bốc cháy.

Sau khi quay về, ông ta giả vờ đau khổ muốn chết nói rằng nhà họ Trương sợ tội nên tự sát, rồi lén lút dời hai hũ vàng của nhà họ Trương đi chỗ khác.

Ông ta nghĩ đến đây, hơi thở trở nên nặng nề: “Là mày... Là bọn mày...”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc