Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô xoay người, từ ghế sau xe của Hoắc Thừa Cương, lấy ra một túi vải nhỏ, không chút do dự rút ra một xấp ảnh rồi ném thẳng ra ngoài.
Những tấm ảnh bay lả tả như tuyết, rơi xuống trước mặt mọi người.
“Nhìn đi, đây đều là bằng chứng!”
Trưởng thôn Điền đứng gần nhất, run rẩy cúi xuống nhặt hai tấm ảnh. Chỉ nhìn thoáng qua, đôi mắt đục ngầu chợt mở to, khó tin nhìn về phía Hứa Văn Kiệt, môi mấp máy nhưng không nói được lời nào.
Những người dân làng đi theo ông ấy đến, đương nhiên cũng nhìn rõ hình ảnh trong ảnh, từng người nhìn Hứa Văn Kiệt với vẻ mặt còn kinh hãi hơn cả khi nhìn thấy quái vật, tiếng kêu hô thay nhau vang lên.
“Trời ơi, cái thằng bé này... Mới lớn chừng này, nó... Sao nó lại ra tay được chứ!”
“Anh ta không phải là giáo viên sao? Chuyện này thật là...”
“Ôi mẹ ơi, tôi không chịu nổi, không chịu nổi nữa rồi, đây... Đây không phải là con người, đây là cầm thú đội lốt người!”
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt của Hứa Văn Kiệt, ngay lập tức trở nên trắng bệch. Anh ta tưởng Liễu Phi Yên chỉ dọa anh ta thôi, không ngờ cô thực sự có bằng chứng.
Trương Mỹ Na nhặt một tấm ảnh lên, nhìn ảnh, rồi nhìn Hứa Văn Kiệt, cuối cùng cô ta vò mạnh tấm ảnh vào lòng bàn tay, tay vô thức ôm lấy bụng, ánh mắt oán độc nhìn về phía Liễu Phi Yên.
“Liễu Phi Yên, mày... Sao mày lại ác độc như vậy, mày... Mày muốn hủy hoại hoàn toàn tao và Văn Kiệt sao!”
Ánh mắt Liễu Phi Yên nhìn vào bụng cô ta, nhếch môi cười: “Các người không phải muốn bằng chứng sao, tôi đã đưa rồi, không hài lòng à?”
Hoắc Thừa Cương liếc nhìn cả nhà họ Hứa: “Sao lại không hài lòng, đây là rất vui mừng thì đúng hơn nhỉ?”
Sắc mặt Hứa Thiên Mậu thay đổi thất thường, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Liễu Phi Yên, rồi quay sang nói với Đội trưởng Lý:
“Người trẻ tuổi không chịu được sự cám dỗ, luôn dễ bị người khác mê hoặc, những cô gái bây giờ ấy mà, tuổi còn nhỏ đã không an phận, vì một miếng ăn, một cái kẹp tóc, chuyện gì cũng dám làm.
Liễu Phi Yên! Cô vì muốn trả thù việc con trai tôi từ chối cô, đúng là thủ đoạn gì cũng dám dùng, thậm chí còn dùng cả những chiêu trò hạ cấp này để vu oan giá họa.
Vài tấm ảnh thì có là gì, có giỏi thì cô gọi những nạn nhân đó ra đây, đối chất trực tiếp với con trai tôi đi!”
Ánh mắt Liễu Phi Yên càng thêm khinh bỉ, cô biết ngay, con cáo già này sẽ không thừa nhận chuyện đó, ông ta dám chắc những người bị hại là con gái, một khi đứng ra, danh tiếng cả đời của họ sẽ bị hủy hoại, không ai dám đặt cược cả cuộc đời mình.
Cô lấy từ trong túi ra một phong thư đưa cho Đội trưởng Lý: “Đội trưởng Lý, sở dĩ tôi mời ngài đến, là vì biết ngài là cựu chiến binh, người chính trực công minh, nhất định sẽ xử lý vụ án công bằng.
Các nhân chứng trong ảnh, một số đã... không còn nữa, những người còn sống... cũng sống như ở địa ngục, họ không thể và cũng không dám đối diện với ác quỷ đã ức hiếp họ.
Vì vậy, họ đã đồng loạt viết **, tố cáo tội ác mà cầm thú đội lốt người — Hứa Văn Kiệt đã gây ra!”
Đội trưởng Lý mở phong thư loang lổ ** ra, ánh mắt ông ấy di chuyển, biểu cảm càng lúc càng nghiêm trọng. Cuối cùng sự giận dữ dần làm khuôn mặt chữ điền uy nghiêm của ông ấy đỏ bừng.
“Không phải, đây đều là vu khống, là có người cố ý hãm hại con trai tôi!” Chu Bích Lan xông tới, cố gắng giật lấy lá thư trong tay Đội trưởng Lý.
Liễu Phi Yên lại không hề vội vã, tiếp tục ném ra một quả bom nặng ký khác nữa: “Chủ nhiệm Chu, bà gấp gáp làm gì? Ảnh thật hay giả, cơ quan công an sẽ có nhân viên chuyên nghiệp giám định.
Bà cũng đừng vội lo cho con trai út, hãy nghĩ đến chuyện của con trai cả đi, dù sao phu nhân của Chủ nhiệm Trương cũng đã biết được thân phận của đứa con nuôi đó, bà nghĩ, nó còn có thể yên ổn sao?”
“A~” Cổ họng Chu Bích Lan tanh ngọt, sợi dây đang căng trong lòng bà ta đứt đoạn: “Mày đã làm gì? Mày đã làm gì với Vân Phi của tao!
Liễu Phi Yên, mày hại con trai tao, tao phải giết mày!”
Hoắc Thừa Cương đứng bên cạnh Liễu Phi Yên nhấc chân, đá bà ta bay ra ngoài: “Giết người diệt khẩu giữa thanh thiên bạch nhật, xem ra là có tật giật mình rồi!”
Lưng Hứa Thiên Mậu đổ mồ hôi lạnh, nếu như ánh mắt có thể giết người thì Liễu Phi Yên đã chết hàng nghìn lần.
Ông ta đã quá sơ suất!
Nghĩ rằng một cô gái tiếng xấu đồn xa như vậy không thể gây ra sóng gió gì, không ngờ, cô lại có thể gây ra sóng thần khủng khiếp.
Ông ta tiến lên hai bước, kéo Chu Bích Lan dậy, tát mạnh một cái vào mặt bà ta.
“Rốt cuộc bà đã làm gì, chọc đến đồng chí Tiểu Liễu, hay chọc đến người nào không nên chọc, mà khiến người ta dồn nhà họ Hứa chúng ta vào chỗ chết!”
Chu Bích Lan bị đánh đến hoa mắt chóng mặt: “Tôi không có, ông Hứa, tôi thật sự không có mà, tôi...”
Hứa Thiên Mậu lại tát một cái nữa vào mặt bà ta: “Bà tỉnh táo lại cho tôi, nghĩ xem, rốt cuộc là ai muốn nhắm vào nhà chúng ta?”
Cái tát này khiến Chu Bích Lan tỉnh táo trở lại, bà ta khóc nức nở, quay đầu nhìn Liễu Phi Yên:
“Tiểu Liễu, tôi biết, lúc trước là tôi không đồng ý cho Văn Kiệt thích cô, ân oán lớn đến mấy thì cô nhắm vào tôi đây, cô không thể vì một chút tư tình nam nữ mà bức nhà họ Hứa chúng tôi đến đường cùng!”
Liễu Phi Yên mặt không đổi sắc: “Hứa Thiên Mậu, Chu Bích Lan, không cần tốn công phí sức kéo mũi dùi sang chuyện tình cảm cá nhân của tôi nữa. Tôi đã nói rồi, hôm nay các người chết chắc!
Bà đỡ năm xưa đỡ đẻ cho bà, cùng với người giúp bà che giấu việc sinh con, bà đoán xem họ đang ở đâu?”
Chu Bích Lan vừa mới hồi phục tỉnh táo, toàn thân lại không ngừng run rẩy, mắt vô hồn lẩm bẩm trong miệng: “Ở... ở đâu?”
Hứa Thiên Mậu nghiêm giọng ngắt lời: “Liễu Phi Yên, vợ tôi mấy hôm nay vì chuyện con trai xảy ra, tinh thần vốn đã không ổn định, cô còn dùng thủ đoạn bỉ ổi như vậy để hãm hại bà ấy, không thấy quá hèn hạ sao?”
Liễu Phi Yên vén những sợi tóc rũ xuống bên tai, nụ cười lạnh như sương: “Tôi hèn hạ ** sao? Trạm trưởng Hứa, ông đang nói chính mình đấy à?
Liễu Phi Yên tôi có thể sống mà đứng ở đây, là đã có đầy đủ bằng chứng và nắm chắc phần thắng, để tiễn cả nhà các người xuống địa ngục.
Lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, Trạm trưởng Hứa, ông ở cái xã Ngọc Long nhỏ bé này, muốn gió được gió muốn mưa được mưa, vinh quang nhiều năm như vậy, thật sự nghĩ đây là thiên hạ của ông rồi sao?”
Tim Hứa Thiên Mậu nhói mạnh một cái, ông ta nghiến răng nhìn Liễu Phi Yên, lại một lần nữa hối hận, tại sao lúc trước không giết chết con ** này, để rồi nuôi hổ gây họa.
“Cho dù vợ tôi có vấn đề về tác phong, vẫy cũng không đáng tội chết, Liễu Phi Yên, cô vì muốn trả thù nhà chúng tôi, dùng trăm phương nghìn kế, thủ đoạn hèn hạ, tàn độc. Hôm nay cuối cùng tôi cũng biết, tại sao người ta đều nói đoạn chưởng nữ không nên lấy!”
Ông ta nói câu này, ám chỉ nhìn về phía Hoắc Thừa Cương.
Hoắc Thừa Cương hừ lạnh một tiếng: “Ông nhìn cái gì, tôi không có hứng thú với vợ ông, bà ta quá già!”
Hứa Thiên Mậu suýt chút nữa phun ra một ngụm máu tươi.
Liễu Phi Yên thưởng thức sự thay đổi biểu cảm trên mặt ông ta, thong thả nói: “Trạm trưởng Hứa, ông bình tĩnh như vậy, có phải là ông tin chắc chuyện năm xưa đã qua hai mươi lăm năm, tôi không thể đưa ra bằng chứng xác thực?”
Hứa Thiên Mậu cười rộ lên: “Tôi đã nói rồi, thân chính không sợ bóng nghiêng, cô có bằng chứng cứ việc đưa ra.”
“Thật sao?” Liễu Phi Yên chỉ vào cổng lớn phía sau ông ta: “Trạm trưởng Hứa, người quen đến rồi, ông không chào hỏi một tiếng sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
