Đó là máu của nam nhân kia.
Ôn Tửu vội vàng đưa tay bịt miệng Ngọc nương lại, cực kỳ khó xử mà nói khẽ: "Mẹ... bên dưới của con... hình như cứ chảy máu mãi... Có phải con sắp chết rồi không?"
Ngọc nương định thần lại, mỉm cười: "Ngốc ạ, đó là quỳ thủy (kinh nguyệt), con sắp thành đại cô nương rồi đó, có phải thấy hơi đau không?"
Ôn Tửu rơm rớm nước mắt gật đầu.
Ngọc nương cứ ngỡ nàng lo lắng vì thấy quỳ thủy sẽ chết mới khóc thành ra nông nỗi này, bà vừa thấy buồn cười vừa ôm lấy Ôn Tửu an ủi, khẽ vỗ về lưng nàng: "Cô nương nào lớn lên cũng đều có quỳ thủy cả, không chết được đâu, A Tửu đừng sợ..."
Ôn Tửu ngậm ngùi gật đầu.
Nàng không thể nói cho mẹ biết vết máu này từ đâu mà có, chỉ đành dùng lý do này để lấp liếm cho qua chuyện.
Ngọc nương lấy một cuộn vải trắng đưa cho nàng, dạy nàng cách dùng, lại dặn dò khi có quỳ thủy thì không được chạm vào nước lạnh, không được ăn đồ cay nóng. Bà xoa trán trấn an nàng rồi nói: "Ngốc ạ, chuyện này không có gì đáng để khóc cả. Con thay xiêm y trước đi, mẹ đi nấu cho con bát nước đường đỏ, uống vào sẽ hết đau ngay."
Ôn Tửu khàn giọng đáp: "Vâng."
Ngọc nương vừa bước chân trước đi ra, Lý Vân đã nối gót đi tới, chống nạnh đứng ở cửa giận dữ mắng mỏ: "Ôn Tửu, ngươi lại phát bệnh gì thế? Nửa đêm nửa hôm ồn ào huyên náo, ngươi không ngủ nhưng cũng định không cho chúng ta ngủ sao?"
Ôn Tửu đang nén đầy một bụng nộ khí, lạnh lùng thốt: "Không muốn ngủ thì cút!"
Đây chính là Lý Vân, con gái của cô ruột nàng. Phụ thân của ả vốn là kẻ ham mê cờ bạc, gia cảnh túng quẫn không sống nổi nên đã đến nương nhờ Ôn gia suốt bốn năm năm nay. Ngặt nỗi tính tình ả chẳng lấy gì làm an phận, suốt ngày gây chuyện thị phi, tranh ăn tranh mặc, ngang nhiên coi mình như chủ nhân của cái nhà này. Đã vậy ả còn cho rằng Ngọc nương thiên vị con gái ruột nên thường xuyên gây gổ, khiến nhà cửa gà bay chó sủa, chẳng lúc nào yên.
"Ngươi hét cái gì mà hét? Là tổ mẫu bảo ta tới xem gian nhà này xảy ra chuyện gì đấy chứ! Chứ ta cũng chẳng thèm đến đâu!"
Lý Vân đẩy cửa bước vào, vừa chạm phải ánh mắt lạnh lẽo thấu xương của Ôn Tửu, sắc mặt ả lập tức trắng bệch, đột nhiên không dám tiến lên gây sự nữa, lủi thủi quay về phòng mình.
Chắc chắn là do trời quá tối nên nhìn nhầm rồi. Ánh mắt vừa rồi của Ôn Tửu, hệt như muốn giết người vậy. Thật đáng sợ quá đi mất.
Kiếp trước, Ôn Tửu thảm hại bị kẻ lạ làm nhục, chính Lý Vân là người đầu tiên phát hiện ra. Ả ngay lập tức gọi cả nhà cùng láng giềng xung quanh đến để mắng chửi té tát vào mặt nàng, hòng đuổi nàng ra khỏi Ôn gia.
Ngày hôm sau, tổ mẫu lấy cớ vì thể diện của Ôn gia mà gả Ôn Tửu cho ngũ thiếu gia nhà họ Tạ - một kẻ bệnh tật dặt dẹo nửa sống nửa chết để xung hỷ. Kết quả là ngay ngày Ôn Tửu gả đi, Tạ Kỳ liền qua đời. Tạ phu nhân đổ lỗi rằng Ôn Tửu đã khắc chết con trai bà, đòi giết nàng để chôn cùng...
Nếu không phải như vậy, làm sao Ôn Tửu lại cùng Mạnh Thừa Vân bỏ trốn khỏi quận Trường Bình ngay trong đêm? Để rồi ở bên ngoài nếm mật nằm gai, chịu đủ mọi cực khổ, khó khăn lắm mới trở thành nữ nhân giàu có nhất đứng trên vạn người, vậy mà chỉ vì một chuyện cũ năm xưa lại bị người ta chỉ trỏ mắng là hạng xướng ca! Cả đời không gả đi đâu được, cuối cùng còn bị coi như món hàng đem tặng cho Triệu Phàm hưởng dụng. Mỗi lần nhớ lại, lòng nàng lại uất nghẹn không thôi!
Mọi chuyện đau khổ đều bắt nguồn từ đêm nay.
Ôn Tửu nhắm mắt lại.
Nàng đã trọng sinh rồi, tuyệt đối sẽ không để bi kịch lặp lại một lần nữa.
Nước mắt lăn dài trên gò má, nàng khóc không thành tiếng, tiếng mưa rơi át đi mọi sóng gió đang cuộn trào trong lòng.
Lần này, nhất định nàng phải khiến kẻ đã cướp đi sự trong trắng của mình phải trả giá đắt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
