Ôn Tửu vừa vào cửa đã nghe thấy hai nha hoàn kia gào khóc thảm thiết như thể cha chết, phía sau là bốn năm tên sai vặt tay lăm lăm gậy gộc xông vào. Chúng như hoàn toàn không nhìn thấy sự hiện diện của nàng, lao thẳng đến bên bờ ao, chẳng nói chẳng rằng liền vung gậy đánh tới tấp vào thiếu niên kia.
Lăng Lan vùng vẫy một hồi trong cái ao sen chỉ sâu đến nửa người, rồi được hai nha hoàn kéo lên bờ: "Mau... mau đi mời di mẫu của ta đến đây..."
Ôn Tửu không khỏi cảm thán trước một màn kịch diễn ra trơn tru không chút vấp váp này. Điều kỳ lạ duy nhất là thiếu niên bị đánh đến vậy mà không hề kêu lấy một tiếng đau đớn, chỉ lạnh lùng thốt lên: "Ta có khinh nhục ngươi hay không, trong lòng ngươi là người rõ nhất."
Ôn Tửu không nhìn rõ tướng mạo thiếu niên, cách chừng mười bước chân, nàng vẫn cảm nhận được giọng nói của người này lạnh lẽo như băng. Dù bị đánh đến thảm hại, nhưng bóng hình chìm trong bóng đêm ấy lại toát ra vẻ âm trầm khó tả.
Đây chẳng lẽ chính là vị Tam ca mà Tạ Kỳ nhắc tới sao? Đến cả một vị biểu tiểu thư đang ở nhờ Tạ phủ cũng có thể tùy ý sỉ nhục hắn, vậy thì những ngày tháng người này trải qua thật sự là quá thê thảm rồi.
"Dừng tay!" Ôn Tửu lên tiếng ngăn cản, rảo bước đi tới.
Nàng vốn chỉ định đến đưa bánh quế, ai ngờ lại gặp phải chuyện này. Đám gia nhân thấy Ngũ thiếu phu nhân đi tới, đồng loạt thu gậy, dừng động tác.
Lăng Lan giận dữ hét lên: "Đừng lo cho nàng ta! Tiếp tục đánh cho ta, đánh què được thì tốt nhất. Dám khinh nhục bản tiểu thư, hôm nay nhất định phải cho hắn biết tay!"
Thiếu niên vẫn im hơi lặng tiếng, vết máu từ cánh tay chảy xuống, từng giọt rơi trên nền đất của viện lạc hoang phế cỏ mọc um tùm. Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi gầy gò yếu ớt, lúc này lại toát lên một vẻ đẹp thê lương diễm lệ.
Đám gia nhân khựng lại một chút, rồi lại giơ gậy định đánh tiếp.
"Gia chủ của phủ này rốt cuộc còn mang họ Tạ không?"
Giọng Ôn Tửu trầm xuống, nàng quát khẽ: "Một lũ nô tài ngu xuẩn không có mắt! Biểu tiểu thư ngã xuống ao nên đầu óc bị nước vào, các ngươi cũng muốn ngu ngốc theo sao? Còn không mau đi mời Lão phu nhân và Nhị phu nhân đến đây làm chủ!"
Đám gia nhân nhìn nhau ngơ ngác, sau đó lập tức có người vâng lệnh đi làm ngay.
Lăng Lan thoáng sững sờ. Đứa con gái nhà nông hạ đẳng này, vừa rồi...thế mà lại hoàn toàn dùng khí thế áp chế được mình, khiến đám gia nhân Tạ phủ phải răm rắp nghe theo nàng ta.
"Tam ca?"
Ôn Tửu đặt hộp thức ăn xuống, tiến lại gần định xem thiếu niên lầm lì kia bị thương thế nào, nhưng ngay khoảnh khắc hắn ngẩng đầu lên, nàng suýt nữa thì tái mét mặt vì sợ hãi.
Tạ Huyền!
Vị Thủ phụ đại nhân trẻ tuổi tài cao nhất lịch sử Đại Yến, người vào nội các bái tướng khi chỉ mới ngoài hai mươi. Nàng không ngờ thời thiếu niên của hắn lại thê thảm đến mức này.
Người này tuy thành tích chính trị lẫy lừng nhưng lại là một vị quan hà khắc bạo ngược. Giới triều thần thường truyền tai nhau một câu: "Chọc trời chọc đất chớ chọc Thủ phụ họ Tạ". Thậm chí còn có lời đồn thổi rằng dù là giữa tháng sáu nắng gắt, nơi nào có vị này đứng, nơi đó chắc chắn sẽ có âm phong lạnh lẽo như rơi xuống hầm băng.
Kiếp trước Ôn Tửu đã chịu không ít khổ cực dưới tay hắn, vừa nhìn thấy gương mặt này là sống lưng nàng lại lạnh toát.
"Ta không có."
Tạ Huyền nhìn nàng, ánh mắt hơi âm hàn cố chấp, nhưng cực kỳ nghiêm túc.
"Ta... ta biết."
Ôn Tửu cố gắng làm giọng mình bớt run rẩy, nàng lấy từ trong ngực ra một chiếc khăn gấm, đưa cho hắn: "Tay huynh ra nhiều máu quá, lau qua một chút đi."
Tạ Huyền nói: "Là nàng ta tự nhảy xuống."
Ôn Tửu nghe vậy bỗng thấy xót xa, nàng gật đầu, thần sắc nghiêm túc lặp lại: "Ta biết lời huynh nói là thật."
Tạ Huyền không nói gì thêm, cánh tay bị thương quá nặng nên hắn không thể nhấc lên nổi, bàn tay kia chỉ lặng lẽ siết chặt chiếc khăn gấm.
"Ôn Tửu!" Lăng Lan lửa giận ngút trời: "Ngươi với người này rốt cuộc có quan hệ gì? Hắn nói gì ngươi cũng tin! Hay là ngươi và hắn có điều gì mờ ám? Hèn gì lại dứt khoát đồng ý gả cho ngũ biểu ca của ta như vậy, hóa ra là đã sớm tìm được nhân tình..."
Lời vừa thốt ra, Ôn Tửu đã vung tay giáng cho Lăng Lan một cái tát thật mạnh. Trong màn đêm, tiếng "chát" vang lên vang dội, mọi người chỉ thấy biểu tiểu thư bị đánh đến vẹo cả mặt, nửa khuôn mặt sưng vù lên ngay lập tức.
"Hạ nhân gọi ngươi một tiếng tiểu thư, ngươi thật sự quên mất mình họ gì rồi sao?"
Ôn Tửu lạnh lùng nói: "Lăng Lan, ta khuyên ngươi hãy đổ hết nước trong não ra rồi hãy nói chuyện. Đây là Tam công tử nhà họ Tạ, ngươi có tư cách gì mà sỉ nhục huynh ấy như thế!"
Thiếu niên nhà họ Tạ ai nấy đều sinh ra rất khôi ngô. Kiếp trước Tạ Huyền đã từ chối vô số mỹ nhân bày tỏ tình cảm, riêng công chúa đã không dưới ba vị. Hắn vẫn luôn độc thân, về sau dứt khoát tin theo đạo, công bố cho thiên hạ biết cả đời này sẽ không cưới vợ. Lúc đó, không biết đã làm tan nát trái tim của bao nhiêu cô nương.
Ngay cả Ôn Tửu cũng phải thừa nhận, Tạ Huyền này ngoài việc quá "mặt liệt" và tính tình tệ đến mức quá đáng ra, thì thật sự không tìm thấy khuyết điểm nào khác. Vị biểu tiểu thư này đúng là đầu óc có vấn đề, tự tìm đường chết mà.
Càng nói, bọn chúng càng ăn nói không kiêng nể.
"Vốn là đứa con do hạng thấp hèn sinh ra, tác phong đương nhiên cũng thấp hèn như vậy!"
"Nếu năm xưa không nhờ Phu nhân nhân từ, làm gì còn mạng mà sống đến nay! Vậy mà giờ đây lại dám chà đạp tiểu thư nhà chúng ta như thế..."
Chủ tớ ba người kẻ tung người hứng rất ăn ý.
Ôn Tửu bỗng nhớ ra, dường như đã từng nghe Nhị phu nhân và Lão phu nhân đề cập đến việc muốn gả Lăng Lan cho Tạ Hành. Nói rằng Đại công tử phải đủ hai mươi tuổi mới được thành thân, chi bằng cứ định hôn ước trước để Lăng Lan chờ đợi cũng được. Nhưng Lão phu nhân lại nói trong phủ vẫn còn Tam công tử và Tứ công tử cũng trạc tuổi với biểu tiểu thư.
Nhìn bộ dạng Lăng Lan thì thấy ả chỉ biết kiềm chế trước mặt Tạ Hành, có lẽ là thật lòng có tình cảm. Có thể do nghe được tin tức gì đó nên không kìm nén được, muốn trừ khử "hòn đá ngáng đường" là Tạ Huyền này chăng?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
