Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiếu Nữ Nhà Nông, Làm Giàu Nuôi Nhiếp Chính Vương Chương 13: Không Chịu Nổi Nhục Nhã Nên Tự Vẫn

Cài Đặt

Chương 13: Không Chịu Nổi Nhục Nhã Nên Tự Vẫn

Ôn Tửu không nỡ rời xa đệ đệ đã lâu không gặp này, Tạ Hành là người tinh tường nên đã giữ Ôn Văn ở lại chơi thêm vài ngày.

Nàng ở gian phòng ngay cạnh Tạ Kỳ, đám nha hoàn sai vặt đều đồng loạt gọi nàng là "Ngũ thiếu phu nhân". Ai nấy đều linh lợi, thừa hiểu chuyện thành thân chỉ còn là vấn đề thời gian.

Mấy ngày liên tiếp, Ôn Tửu từ chỗ Nhị phu nhân thỉnh an trở về đều thấy Ôn Văn đang vò đầu bứt tai: "Không đúng, đệ không nên hạ quân này! Tỷ phu, huynh lại gài bẫy đệ rồi!"

Tạ Kỳ nói: "Vậy đệ... rút lại đi được không?"

Ôn Văn có chút do dự: "Đệ chỉ nói thế thôi... đi lại cờ là không tốt..."

"Hạ chỗ này đi." Ngón tay Tạ Hành kẹp một quân cờ đen, thay cậu nhóc đặt xuống bàn cờ, "Lần này nếu đệ còn không trụ vững được hết một nén nhang thì sau này đừng chơi trò này nữa. Kém cả ta mà cũng dám đấu cờ với Tiểu Ngũ."

Ôn Văn xoa mũi cười: "Nếu đệ có thể giống như trưởng huynh, chẳng cần dụng tâm học gì mà thứ gì cũng tinh thông, thì tỷ tỷ đệ chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết."

Tạ Hành "chậc" một tiếng: "Cái thằng nhóc này, còn học được cả thói mỉa mai ta đấy hả?"

Đường đường là đại công tử Tạ gia nhưng hắn chẳng mảy may hứng thú với chuyện múa bút văn chương. Hằng ngày hắn chỉ thích đi dạo khắp nơi, thưởng hoa ngắm cỏ chẳng mấy khi ở nhà. Thời gian ở phủ đa phần là để bầu bạn với Tạ Kỳ, khi thì đọc cho đệ nghe mấy chuyện ma quái dị chí, lúc lại kể chuyện phiếm nhân gian, khiến viện tử luôn náo nhiệt.

Hai ngày nay có Ôn Văn ở đây, vị đại công tử này lại nổi hứng dắt theo đứa đệ đệ chẳng có chút căn bản nào của nàng đi múa kiếm, chém rụng mất một nửa hoa lựu trong sân. Nhị phu nhân sai người đến hỏi, hắn còn ngang nhiên bảo là do trận mưa lớn đêm qua làm gãy cành.

Cái tính cách cà lơ phất phơ này mà vẫn có thể sống tiêu dao tự tại đến chừng này, có lẽ hoàn toàn dựa vào gương mặt được lòng người kia của hắn.

Ôn Tửu đôi khi còn nghi ngờ, những gì mình trải qua ở kiếp trước chỉ là một cơn ác mộng. Sau khi tỉnh lại, người Tạ gia đều còn khỏe mạnh, hòa thuận vui vẻ, Tạ Hành cũng sẽ không trở thành vị Nhiếp chính vương nắm quyền sinh sát trong tay.

Ôn Tửu xách hộp thức ăn, bước chân hơi khựng lại nơi cửa, sai vặt lên tiếng chào: "Ngũ thiếu phu nhân đã về."

Nàng vừa vào cửa đã thấy tay Tạ Hành đang đặt trên vai Ôn Văn. Hắn quay đầu nhìn nàng, khẽ mỉm cười: "Tiểu Văn đứng lên đi, ta dẫn đệ đi xem thứ này hay lắm."

Ôn Văn lập tức buông quân cờ đứng dậy, lúc đi ngang qua Ôn Tửu còn gọi một tiếng: "A tỷ, đệ đi xem thứ hay ho với trưởng huynh đây, tỷ với tỷ phu cứ... ừm... đệ đi đây!"

Nó mới theo Tạ Hành có vài ngày, sao đã học được cái thói láu lỉnh thế kia?

Hai người này nói đi là đi, chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Tạ Kỳ thu dọn quân cờ bỏ vào hũ: "Mẫu thân có làm khó Ôn cô nương không?"

Người trong Tạ phủ đổi cách gọi "Ngũ thiếu phu nhân" rất nhanh, chỉ riêng thiếu niên này, hễ thấy nàng là lại thẹn thùng. Nếu có người khác ở đó, hắn còn chẳng dám nhìn thẳng nàng.

"Không có." Ôn Tửu đặt hộp thức ăn lên bàn, lấy ra hai đĩa bánh ngọt: "Nhị phu nhân nói ngài thích ăn bánh quế, ta có xuống bếp làm một ít. Một đĩa làm ngọt một chút, một đĩa thì không bỏ đường, ngài nếm thử xem."

Tạ Kỳ đỏ mặt ăn một miếng, hồi lâu cũng không nói nên lời.

Ôn Tửu nhìn hắn mà thấy thú vị, trò chuyện với hắn một lúc thì trời cũng dần tối. Sai vặt nhắc nhở: "Ngũ công tử, Ngũ thiếu phu nhân, đến giờ dùng bữa tối rồi."

Tạ Kỳ nhìn đĩa bánh quế, thần sắc bỗng trầm xuống, nhỏ giọng nói: "Không biết Tam ca đã có cơm tối chưa."

Ôn Tửu cứ ngỡ mình nghe nhầm: "Công tử nói gì cơ?"

Tạ Kỳ bỏ đĩa bánh quế loại ngọt vào hộp thức ăn, ôn tồn nói: "Bánh quế Ôn cô nương làm rất ngon, Tam ca thích nhất là vị ngọt, ta muốn gửi sang cho huynh ấy nếm thử."

Ôn Tửu nhìn ra ngoài cửa: "Trời sắp tối rồi, gió lớn, ngài không được để bị lạnh, cứ để bọn họ đi đưa cho."

Tạ Kỳ lộ vẻ khó xử. Thân thể hắn hễ hóng gió là đổ bệnh, Nhị phu nhân sớm muộn gì cũng biết hắn đã đi đâu.

Ôn Tửu nói: "Vậy để ta đưa đi cho, Tam ca... ở viện nào?"

"Viện Thu Phong."

Tạ Kỳ nói địa điểm, lại dặn dò nàng đừng để ai trông thấy, đặc biệt là nếu gặp Nhị phu nhân thì nhất định không được nói là đi đưa đồ cho Tam ca.

Vị Tam công tử này dường như là do thiếp thất của Tạ nhị gia sinh ra, là huynh đệ cùng cha khác mẹ với Tạ Kỳ, ngày tháng trôi qua còn chẳng bằng một tên nô tài. Nếu không phải có lão phu nhân ở đây, e là đã sớm bị Nhị phu nhân hại chết từ lâu.

Tạ Kỳ tâm tư tinh tế, lại đối xử tốt với tất cả mọi người, Ôn Tửu cũng không hỏi nhiều. Nàng nhân lúc hoàng hôn, dựa vào sự hiểu biết về Tạ phủ mấy ngày nay mà tìm đến viện Thu Phong.

Trước cổng viện không có lấy một sai vặt. Ôn Tửu vừa bước lên bậc thềm đã thấy cả viện cỏ dại mọc đầy, dây leo bò kín tường, trong bóng chiều tà mấy chiếc đèn lồng cũ nát đung đưa theo gió, trông chẳng khác gì nhà ma.

Ôn Tửu cảm thấy lạnh sống lưng, chợt thấy mấy bóng người đứng bên cạnh ao sen nhỏ cách đó không xa. Ánh đèn quá mờ mịt, nàng không nhìn rõ mặt.

Nghe giọng nói, nữ tử dẫn theo hai nha hoàn kia dường như là Lăng Lan. Không biết họ nói những gì, đột nhiên ả ta nhảy xuống ao.

Ôn Tửu còn chưa kịp phản ứng xem có chuyện gì, đã nghe thấy hai đứa nha hoàn của Lăng Lan gào toáng lên:

"Tiểu thư nhà ta tốt bụng đến đưa đồ ăn cho ngươi! Vậy mà ngươi dám có hành vi sỉ nhục tiểu thư!"

"Người đâu mau đến xem! Lăng tiểu thư vì không chịu nổi nhục nhã nên tự vẫn rồi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc