Từ khi bước vào sân, đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy vẫn không rời khỏi bóng Nguyên Kì và Mộ Dung Ca đang đánh cờ cách đó không xa.
“Kì nghệ thiếp có hạn, không xứng chơi cờ với Thái tử.” Cô nhanh chóng thu cờ, thầm thở phào.
Dù sao đi nữa, cho dù cô giữ được trái tim mình, nhưng với cú sốc vừa rồi có lẽ mất ba năm vẫn chưa hồi phục lại như xưa.
Nguyên Kì nhìn sâu vào mắt cô, sau đó tao nhã đứng dậy, lạnh lùng liếc gương mặt bình tĩnh của cô, ra lệnh: “Thu dọn đi.”
“Vâng.” Mộ Dung Ca lập tức đáp ứng, nhanh nhẹn thu tất cả các quân cờ không sót thứ gì, từ đầu tới cuối vẫn không liếc sang Triệu Tử Duy đang chăm chú nhìn mình.
Gió khẽ thổi, hoa sen đung đưa, tà áo dài của cô cũng bay phấp phới che khuất một nửa gương mặt của cô.
Triệu Tử Duy nhíu mày để ý từng động tác của Mộ Dung Ca, cô càng lạnh nhạt khiến tim hắn càng đau hơn. Hắn mím chặt môi, cả người toát lên vẻ chết chóc lạnh lẽo nhìn vô cùng đối lập với quanh cảnh nắng vàng ấm áp xung quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
