Ánh Tuyết đứng ở bên ngoài cúi đầu che giấu sự phẫn nộ, ghen tuông nhuốm đầy ánh mắt, ả là người vừa lên tiếng thông báo. Chẳng lẽ Mộ Dung Ca không biết cô ta làm như vậy sẽ vấy bẩn lên Thái tử hay sao? Vậy mà lúc này cô ta vẫn hồn nhiên dụ dỗ Thái tử! Đúng là thứ không biết liêm sỉ!
Lâm Thiện Nhã? Mộ Dung Ca khẽ nhướn đuôi mày.
Nụ cười kia vừa hé, phút chốc đất trời chuyển sắc, sen trắng ở bốn phía như khô héo trước vẻ đẹp kinh điển ấy! Mộ Dung Ca ngạc nhiên, từ lúc gặp mặt đến bây giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Nguyên Kỳ cười như vậy, chân thực, dịu dàng, ánh sáng chói lòa tỏa ra khắp nơi.
Mộ Dung Ca lập tức cúi đầu, nhìn những cánh sen trắng vương đầy trên mặt đất, cô trả lời: “Thái tử thích là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
