Mộ Dung Ca nhíu mày, thầm tức giận. Nhưng có một đạo lý mà cô cần phải tiếp thu: Người đứng dưới mái hiên không thể không cúi đầu!
Quay sang thấy Như Băng đang lo lắng, cô nhún vai, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, “Cô cứ ở đây nghỉ ngơi, sau này có thời gian chúng ta lại cùng nói chuyện.”
Như Băng rất lo cho Mộ Dung Ca, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt ung dung không hề tỏ ra lo lắng của cô, Như Băng biết Mộ Dung Ca sẽ không sao. Nhưng Mộ Dung Ca biết vũ kỹ sao? Nghĩ đến đây Như Băng không khỏi tự cười mình. Thời gian gần đây Mộ Dung Ca thay đổi nhiều như vậy chứng tỏ cô ấy luôn che dấu thực lực, nếu đã muốn dấu thì người ngoài làm sao biết được cô ấy có bao nhiêu tài năng?
Như Băng thầm suy đoán Ánh Tuyết nói thế là có ý gì?
Theo sau Lưu Vân đi đến trước mặt Triệu Tử Duy và Nguyên Kỳ, Mộ Dung Ca nhún người hành lễ: “Thiếp Mộ Dung Ca bái kiến Thái tử, Thái tử Hạ quốc.”
Triệu Tử Duy ngẩng đầu, thấy dáng vẻ hèn mọn của Mộ Dung Ca, hắn biết chắc trong lòng cô đang thầm nghĩ tới một cảnh tượng khác… Hắn liếm môi, dường như trên môi vẫn còn lưu lại mùi vị của cô. Nghĩ tới đây càng thấy bực mình. Chết tiệt! Tối hôm qua không biết trúng phải cái gì mà sau khi rời khỏi phòng cô, cả người nóng ran mồ hôi túa ra, nhưng hắn lại không gọi Quất Đào pha nước tắm, khiến bây giờ toàn thân dính dớp!
Nhìn dáng vẻ không cam lòng của cô, lại nhìn vầng thái dương nóng cháy ở trên đầu khiến tâm tình của hắn tốt hơn, nhẹ nhàng phất tay: “Ngươi nhảy một điệu vũ đi!” – Vui một mình chẳng bằng tất cả đều vui, hắn đâu thể để cô nhẹ nhàng khoan khoái một mình được?
Nguyên Kỳ từ tốn uống nước, y khép nửa con mắt nên khó nhìn ra đang suy nghĩ điều gì, đáy lòng thoáng có chút khác thường. Y có tất cả thông tin về Mộ Dung Ca, vì thế y biết cô không biết vũ kỹ. Mộ Dung tể tướng luôn cho rằng chỉ có ca kĩ mới cần học mấy thứ múa may đó, một tiểu thư khuê thì phải biết nữ hồng (*), thi họa. Nhưng lúc này trông nàng ta không có vẻ e ngại…
(*)Là con gái thì phải biết thêu thùa may vá, nữ công gia chánh…
Mộ Dung Ca đang cúi đầu, vừa nghe thấy lời nói của Triệu Tử Duy liền ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy gương mặt tuấn tú tà mị của hắn đang cười rất vui vẻ, tâm tình cực tốt, cô nhíu mày. Nhìn sang Nguyên Kỳ, vẻ mặt y vẫn điềm tĩnh như thường, bình thản giữ khoảng cách với tất cả mọi người. Nhưng lúc đi qua đây, Lưu Vân có nói cho cô biết, chuyện muốn cô hiến vũ đều do y đề nghị!
Sau giờ ngọ ai cũng mệt mỏi kiệt sức, chỉ muốn ngồi dưới tán cây hóng mát, nhưng y lại đưa ra đề nghị này là có ý đồ gì? Là vì muốn trả thù cô đêm đó bỏ đi mà chưa được sự đồng ý của y? Lúc này y muốn cô bị bẽ mặt để cười nhạo cô phải không? Căn cứ vào những ký ức của thân thể này thì cô không thể biết vũ kỹ, mà điểm ấy chắc hẳn y hay Triệu Tử Duy đều biết rõ.
Bọn họ muốn lấy thêm tin tức từ trên người cô để củng cố cho những suy đoán của họ, hừm, như vậy chẳng phải hết lần này đến lần khác cô để bọn họ dắt mũi sao! Nếu đã không muốn cô được sống yên ổn thì cô sẽ để cho bọn họ càng thêm mơ hồ!
Triệu Tử Duy ngồi vắt chéo chân, chân trái nhếch lên cao, tư thế vô cùng nhàn nhã, hắn nhìn cô chờ đợi, đợi cô chủ động nhận thua. Thực ra khi cho Lưu Vân đi gọi cô, hắn đã phái người gọi một tỳ nữ biết vũ kỹ đến đứng chờ một bên.
Cô nên biết hắn muốn điều gì!
Đâu ngờ, Mộ Dung Ca lại dùng tư thế tao nhã chói mắt để hành lễ, “Vâng, thiếp nhất định sẽ dùng hết khả năng khiến Thái tử hài lòng!” – Hắn suy nghĩ gì cô biết rất rõ, muốn cô chủ động nằm dưới thân hắn sao? Cứ mơ đi!
“Vậy sao? Nếu ngươi có thể khiến bản cung và Thái tử Hạ quốc hài lòng, bản cung thưởng cho ngươi năm mươi lượng bạc. Nhưng nếu không làm cho bản cung hài lòng, thì ngươi biết bản cung muốn gì rồi đấy.” – Hắn nhìn Mộ Dung ca không chớp mắt, ánh nhìn tập trung chiếu thẳng vào đôi mắt trong suốt kiên định của cô. Hắn muốn cô hiểu rõ, thứ hắn muốn có là cái gì.
Mộ Dung Ca thầm chột dạ, cô đối mắt với ánh nhìn bá đạo, ngạo nghễ của Triệu Tử Duy. Trông hắn có vẻ như đang ở tình thế bắt buộc nhưng thật ra trong mắt hắn, cô chỉ là một con mồi vừa để lợi dụng, vừa kích thích bản năng chinh phục của hắn mà thôi. Có lẽ đối với hắn, thứ càng không thể có được thì càng muốn chiếm… Đến lúc này, có phải cô đã làm sai điều gì không?
Khóe miệng Mộ Dung Ca khẽ mở, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt trở vào. Với vấn đề này, cô cần phải tỉnh táo, giống như khi cô nói chuyện với Như Băng, thứ mà cô có thể giữ vững chỉ có tâm của mình mà thôi.
“Vâng!” – Mộ Dung Ca rủ mi, đáp. Nhưng khi thu ánh mắt, cô thoáng nhìn thấy ánh nhìn lạnh lẽo của Nguyên Kỳ đang chiếu vào mình.
Mắt cô lóe lên, một tia nghi hoặc len lỏi trong lòng. Cô lui về phía sau hai bước, chuẩn bị múa.
Kiếp trước cô từng học qua loại hình múa truyền thống và múa đương đại, cho nên múa truyền thống không thể làm khó được cô, chẳng qua cô có muốn múa đẹp hay không thôi.
Mặc dù không có trang phục múa phụ trợ, nhưng y phục trên người cô cũng có ống tay áo dài đến đầu gối, nếu phải phất tay áo lên không trung thì cô tin chắc nó vẫn mềm mại và dễ khống chế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

