Triệu Tử Duy nhìn thấy nét kinh ngạc trong mắt Mộ Dung Ca, thầm cười, hóa ra thứ cô ấy coi trọng nhất là tiền bạc! Nghe cô nói xong, giọng như thành khẩn, thực ra lại vì bạc mà miễn cưỡng trả lời, hắn bật cười: “Đúng vậy ư?”
“Vâng, thiếp đâu dám nói điều xằng bậy.” – Nàng dùng sức gật mạnh, sau đó tiến lên vài bước đến trước giường.
Nhưng Mộ Dung Ca đâu biết Triệu Tử Duy đang nghĩ gì, cô chỉ một lòng lo lắng cho hai tờ ngân phiếu khổng lồ của mình, và suy đoán câu hỏi vừa rồi của hắn thực ra có ý nghĩa gì?
“Ngươi thực sự không nhìn kỹ thái tử Hạ quốc ư?” – Tầm mắt hạ xuống chiếc nhẫn ngọc đang đeo ở ngón tay cái, hắn đè giọng hỏi cô.
Mộ Dung Ca cảm thấy khó chịu, Hắn xong chưa vậy? Đúng là dáng dấp của Nguyên Kỳ vô địch thiên hạ, nhưng đâu phải nữ tử nào thấy y cũng đều chết mê chết mệt? Hơn nữa, dù cô có ngắm Nguyên Kỳ thì cũng đâu quan hệ gì tới hắn?
“Khởi bẩm Thái tử, thiếp không hề nói dối.” – Giọng nói của cô trở nên lạnh lùng.
“Mộ Dung Ca, nhớ kỹ. Ngươi chỉ có thể là người của bản cung!” – Hắn rời giường đứng trước mặt cô. Chiều cao của Triệu Tử Duy khoảng mét chín mươi, thân hình cao lớn, toàn bộ cơ thể hắn tỏa ra hơi thở đầy nam tính bá đạo. Hắn vô cùng tự nhiên nói ra điều đó, như thể đó là chuyện hiển nhiên.
Triệu Tử Duy đưa tay giữ chắc chiếc cằm xinh đẹp của Mộ Dung Ca, để khuôn mặt cô đối mặt với hắn, với tư thế này hắn hoàn toàn có thể thấy rõ mọi nét biến đổi trên khuôn mặt cô.
Nhưng làm thế này lại khiến hắn tức giận hơn, vì trong cặp mắt của Mộ Dung Ca không hề có chút kinh ngạc mừng rỡ nào, tịnh không một gợn sóng, thái độ của cô vô cùng bình tĩnh, như thể chưa từng nghe thấy điều hắn vừa nói. Nhìn hai cánh môi phấn hồng khiến nơi cuống họng trở nên căng thẳng, hắn tức giận không kìm được lòng liền cúi xuống bá đạo cưỡng hôn cô, hắn dùng sức gặm cắn hai cánh môi hồng xinh, chiếc lưỡi bá đạo đưa vào trong khoang miệng cô như thăm dò, rồi cuốn lấy chiếc lưỡi của cô.
Tuy rằng vì sinh tồn mà cô có thể nhẫn nhịn chịu đựng trong chốc lát, nhưng khi cô chưa kịp chuẩn bị tinh thần đã bị hắn nhiều lần cưỡng hôn, quả thực khiến cô có cảm giác như mình đang bị hành hạ cả về thể xác lẫn tinh thần. Mộ Dung Ca muốn giãy dụa nhưng sức mèo cào của cô đâu thể bằng nội lực thâm hậu của hắn, nên cô chỉ có thể để mặc tay cùng môi hắn muốn làm gì thì làm.
Toàn bộ khoang miệng và mũi đều là mùi vị của hắn. Người đàn ông này quá mức độc tài rồi!
Thật may mắn là hắn không tiến thêm một bước nữa mà đem cô ăn sạch, cuối cùng hắn cũng chọn làm quân tử một lần. Hắn buông cô ra, đôi con ngươi tà mị, sâu thẳm nhìn chăm chú vào đôi môi sưng đỏ của cô, lòng đột nhiên dâng lên cảm giác tự hào.
Mùi vị của đôi môi đỏ mọng xinh đẹp này chỉ có mình hắn được thưởng thức, sự non nớt của cô không thể gạt được hắn. Hắn nhìn dáng người tha thướt này và tưởng tượng lại những cảm xúc mất hồn khi đôi tay hắn chạy trên người cô, lúc đó hắn thực sự muốn quên hết tất cả. Với tính khí của hắn, khi dục vọng đã dâng lên thì tuyệt đối sẽ không kiềm chế, nhưng lúc cô yếu ớt giãy dụa ở trong lòng lại khiến hắn khống chế được dục vọng đang nóng lòng muốn lao ra khỏi cơ thể.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra, làm cho hắn trở tay không kịp.
Cô lại có khả năng khiến kẻ đang ở ngưỡng cửa bùng phát dục vọng như hắn nhịn xuống được.
Cô lại có khả năng như thế!
Hai gò má của Mộ Dung Ca hồng rực, hơi thở gấp gáp. Cô thầm mắng; Chết tiệt! Hắn muốn cô khỏi thở luôn chắc?! Nhưng việc hắn biết dừng đúng lúc khiến cô ngạc nhiên vô cùng. Thật ra mấy ngày nay cô đã chuẩn bị tâm lý, đâu phải lần nào cũng may mắn tìm được lý do thoát thân. Triệu Tử Duy quá mức quân phiệt, quá mức mạnh mẽ, hắn đã muốn là phải có được. Nếu muốn bảo toàn sự trong trắng của mình ở trước mặt hắn là điều không tưởng, thế nhưng hết lần này đến lần khác hắn đều dừng lại.
Mộ Dung Ca đang nghĩ hắn đã kiềm chế được cơn kích động chắc sẽ bỏ đi thì Triệu Tử Duy lại kéo tay cô, đặt ở nơi ấm nóng nào đó trên người hắn.
Khuôn mặt Mộ Dung Ca đỏ bừng, cô muốn té xỉu! Nhưng khi nghe đến những lời nói tiếp theo của hắn lại khiến đại não của cô ầm vang một tiếng, cả người run rẩy, sắc mặt lúc trắng, lúc đỏ, đen.
“Bản cung cho ngươi thời gian, nhưng ngươi đừng hòng nghĩ đến chuyện chạy trốn khỏi bản cung! Đừng khiến ta chờ lâu, bằng không hậu quả ngươi không gánh nổi!” – Triệu Tử Duy cúi người ghé sát vào tai Mộ Dung Ca, giọng nói khàn khàn, từng hơi thở nóng bỏng phả ra theo lời nói của hắn không ngừng khuấy động tâm trí cô, bắt cô phải đồng ý với hắn.
Bàn tay nắm chặt tay cô nóng rực như nhiệt độ của cơ thể hắn, ngang ngược biểu thị không cho phép cô quên đi sự tồn tại của hắn. Mộ Dung Ca nhíu chặt lông mày, cô ép mình phải tỉnh táo, cố gắng điều hòa hơi thở, giọng nói cô phát ra trong trẻo nhưng lạnh lùng: “Xin Thái tử buông tay.”
Hành động dứt khoát của hắn làm cho người ta không nói được lời nào. Cứ tùy tiện như vậy, không một chút cố kỵ cứng rắn tuyên bố quyền sở hữu của hắn! Không cần biết cô có cam tâm tình nguyện hay không. Không quan tâm tới việc nam nữ khác biệt mà để cô phải tiếp xúc da thịt gần gũi như vậy quả thực khiến cô xấu hổ vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)