Chỉ là nàng ém nhẹm mọi sự nghi ngờ tận đáy lòng, vì nàng muốn tin vào bảo thân, đích thân đi thử một lần… chỉ một lần mà thôi.
Nét bút trên tờ giấy Tuyên Thành trắng nõn rất mực quen thuộc. Là Triệu Tử Duy đang nhắc nhở nàng? Hay hắn còn ý gì khác?
Sau khi trở vào xe ngựa, Nguyên Kỳ chỉ mỉm cười chứ không hỏi thêm, chỉ dịu dàng dặn: “Sau này không nên một mình xuống xe, bây giờ hiểm nguy bủa vây, đề phòng một chút vẫn nên.”
Mộ Dung Ca gật đầu nhìn khóe miệng hắn đang nở nụ cười khuynh thành hoa mỹ tột bậc, cúi đầu đáp: “Ừm.” Đúng là xung quanh luôn đầy nguy cơ, muốn phòng bị cho hết cũng khó. Trải qua nhiều việc, nàng đã sớm không còn tin vào mọi thứ. Có thể nói, hoàn toàn tin cậy không chút nghi ngờ chỉ có bản thân mình. Nàng không cách nào sắp xếp và xử lý mọi vấn đề một cách kín kẽ và chu đáo, nên chỉ đành sờ soạng, chậm rãi đi vững từng bước một vậy.
...
Cùng lúc đó, trong hoàng cung Tề quốc, Càn Thanh cung.
Triệu Tử Duy khoanh tay đứng trước cửa sổ, đôi mắt hơi nheo lại nhìn về Hạ quốc ở phía xa thật xa.
Bây giờ chắc Mộ Dung Ca và Nguyên Kỳ đã đến biên giới, như vậy nàng sẽ nhận được tín thư của hắn, không biết sau khi đọc xong, liệu Mộ Dung Ca có thay đổi chủ ý? Nàng nên biết một màn cảm động cùng ngã xuống vách núi là do Nguyên Kỳ dàn dựng, có phải Nguyên Kỳ muốn nàng cam tâm tình nguyện rơi vào âm mưu của mình?
“Hoàng thượng, Khánh Lâm vương cầu kiến." Ngoài cửa vang lên giọng hoạn quan.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
