Tề quốc.
Thừa Thanh cung.
Đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy trầm xuống khi nhìn tin tức trong tay, những ngón tay thon dài khẽ dùng sức, tờ giấy trắng liền nát vụn.
Đáy mắt hắn lộ ra một tia phẫn hận… thật đáng giận!
“Quả nhiên trong lòng Mộ Dung Ca, Nguyên Kỳ quan trọng hơn hết thảy. Lan Ngọc đang điều tra vị trí xưởng binh khí mà nàng lại thờ ơ cùng hắn trở về Hạ quốc! Hừ, Nguyên Kỳ chỉ giả vờ giở vài chiêu thức lừa nàng thì nàng lập tức cam tâm tình nguyện đi theo? Trẫm… có chỗ nào không sánh được với Nguyên Kỳ!”
Ánh mắt Triệu Tử Duy trở nên tàn nhẫn cùng cực.
“Hoàng thượng, hãy nghỉ ngơi một lát đã.” Lương Hân Hân bưng đến một chén canh nóng, quan tâm hỏi han. Như vậy sẽ không khiến hắn chán ghét, nàng chỉ đem canh nóng đưa cho hoạn quan trước cửa, rồi cúi người rời đi ngay.
Nàng chỉ biết cầu trời khấn Phật, mong hắn có thể giải quyết mọi vấn đề một cách suông sẻ, chớ để bị uy hiếp đến tính mạng là được. Còn phía Mộ Dung Ca, nàng nghĩ tới nghĩ lui, nếu Hạ quốc thái tử vô sự như lời đồn, hiển nhiên Mộ Dung Ca cũng không sao.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
