Chỉ là trong chớp nhoáng, Lan Ngọc thấy Nguyên Kỳ phải lo bảo vệ Mộ Dung Ca, đồng thời phải ứng phó rất nhiều ám vệ, tinh lực cũng có hạn, nếu muốn đánh lén nhất định sẽ thành công! Thế là chỉ do dự một lát, Lan Ngọc đã ra tay.
Hắn chau mày, thấp giọng nói với Triệu Tử Tận: “Lập tức phái người xuống dưới núi, sống thì phải gặp người, chết thì phải thấy xác. Nếu họ còn sống thì phải diệt trừ hậu hoạn ngay.”
Thân hình Triệu Tử Tận run lên, cự tuyệt theo bản năng: “Không được.” Hắn có chút thất thần, sắc mặt tái nhợt nhìn nơi Mộ Dung Ca đã té xuống, cả người không thể ngừng run… Nàng đã chết sao? Bản thân hắn biết rõ Long Nhạc Sơn này cao bao nhiêu, cái nơi đầy sương mù kia hắn còn chưa dám bước qua đó lần nào nữa. Ngã vào chốn hiểm nghèo đó, nàng còn sống được sao? Hắn đã hại nàng rồi!
Nguyên Ngư nắm chặt tay hắn, thấp giọng nói: “Thanh phi nương nương sẽ không sao đâu, tuyệt đối sẽ không có sao, chàng hãy yên tâm.” Mộ Dung Ca đã có thể thoát chết được một lần, cho nên lần này cũng sẽ tránh được mà! Nhìn sắc mặt hắn thâm trầm dưới ánh trăng, nàng bỗng có chút hy vọng Mộ Dung Ca đừng có chết.
“Ta cần phải biết đám ám vệ này ở đâu ra!” Lan Ngọc nhìn xuống Long Nhạc Sơn, nhẹ giọng nói. Mục tiêu rất rõ ràng, chỉ cần giết cho được Nguyên Kỳ, sau khi Nguyên Kỳ ngã xuống vách núi thì toán người áo đen đã biến mất không chút dấu vết.
Là ai có đủ năng lực huấn luyện ra đám ám vệ có tố chất cao như vậy? Thân thủ hoàn toàn không thua thủ hạ của hắn.
Nhìn bộ dạng mất hồn của Triệu Tử Tận, Lan Ngọc chau mày, tuấn nhan cũng lộ vẻ không đành lòng, “Để đạt được mục đích, đây là con đường tất phải bước qua. Ngươi đã phóng lao thì chỉ có thể theo lao. Về phần Mộ Dung Ca… có kết cục này, đối với nàng cũng không tệ.” Có thể cùng Nguyên Kỳ chết chung một chỗ, xem như nàng cũng được toại nguyện rồi.
Triệu Tử Tận sắc mặt càng tái hơn, “Đối với nàng, thế này thì tốt chỗ nào?” Sao có thể được chứ, nên nói là nếu không gặp hắn, nàng mới có thể tự do sống cuộc sống mà mình mong ước.
“Ngươi có biết nàng đặt xưởng binh khí ở đâu không?” Lan Ngọc thấp giọng hỏi. Hắn biết Triệu Tử Tận sẽ không đau lòng lâu, trong một thời gian ngắn sẽ hồi phục thần chí, nên phải bắt đầu hoạch định bước tiếp theo.
Triệu Tử Tận đã không còn nghe được gì nữa, vẫn còn thất thần.
Từ trạch viện có hai người chạy ra.
Tiểu Thập kinh hoảng chạy đến tìm Mộ Dung Ca, hắn đang nghỉ ngơi trong phòng khách thì nghe được tiếng binh khí giao tranh, đã lập tức phóng ngay đến đây, chỉ là sao nhìn khắp nơi vẫn không thấy bóng dáng của Mộ Dung cô nương?
Như Băng theo sau Tiểu Thập đến đây, vừa rồi còn đang mãi nghĩ mục đích Lan Ngọc cứu sống mình, thì Tiểu Thập đã đến, tuy không biết vì sao nhưng khi thấy sắc mặt của hắn, liền lập tức chạy theo đến đây.
Đến rồi mới phát hiện, ở đây không có Hạ quốc thái tử, Mộ Dung Ca và cả hoàng thượng nữa!
Rõ ràng khi nãy ra đây ngắm cảnh còn thấy ba người họ, sao giờ đã không thấy tăm hơi? Thêm vào đó, khi vừa chạy ra, nàng nhìn thấy xác một tỳ nữ bê bếch máu, trên người còn có những lỗ thủng rất đáng sợ.
Chuyện gì đã xảy ra thế?
Tiểu Thập kinh hoảng lấy tay chất vấn Lan Ngọc, “Mộ Dung cô nương đâu?” Hắn không quan tâm Tề quốc hoàng đế, cũng không quản Hạ quốc thái tử, hắn chỉ muốn biết Mộ Dung cô nương có an toàn không thôi.
Đáy mắt Lan Ngọc lộ vẻ bi thương, chỉ vào phía sương mù dày đặt kia, nhìn Tiểu Thập, giọng đè nén đến mức trầm thấp: “Có thích khách, Thanh phi nương nương và thái tử cùng rơi xuống vực Long Nhạc Sơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
