Sao lại là hắn?
Chỉ trong một khoảng thời gian cực ngắn, từ trạch viện đến vùng đất rộng lớn ngắm nhìn cảnh trí mê người… nàng cũng chỉ thoáng thất thần có một lát thì đã không thấy Triệu Tử Duy đâu? Rốt cục Nguyên Kỳ đến đây từ lúc nào? Trên đỉnh núi lúc này có gió mát thổi tới, nàng khẽ nheo hai mắt lại tận hưởng chút cảm giác thoải mái thanh khiết của tiết trời này,bỗng phúc chốc thì người bên cạnh đã thay đổi. Nàng khép hờ mắt đợi hắn trả lời.
Nguyên Kỳ chỉ mỉm cười, ánh trăng nhàn nhạt rọi lên gương mặt hắn, khiến tuấn nhan hoa mỹ khuynh thành càng thêm ảm đạm, thu hút ánh nhìn của mọi người!
Ông trời thật không công bằng, sao lại đặt toàn bộ những gì hoàn mỹ nhất trên người một nam tử chứ?
Nhìn hắn chẳng giống người phàm chút nào.
“Thôi, cứ ngắm cảnh trước đi.” Nguyên Kỳ không trả lời mà chỉ cười nhẹ, vẻ mặt dịu dàng nhắc nhở nàng. Thấy vậy, Mộ Dung Ca liền nhíu mày, âm thầm quan sát xung quanh.
Lúc thu hồi tầm mắt, nàng vừa hay bắt gặp Triệu Tử Duy đang ôm một cô gái không rõ dung mạo… họ đang hôn nhau.
Quần áo trên người cô gái không còn chỉnh tề, lộ ra cả một bờ vai trắng ngần, cả người bất ổn, không ngừng rên rỉ dưới bờ môi nóng bỏng của Triệu Tử Duy. Chỉ là Long Nhạc sơn này quá lớn, những âm thanh ám muội đó đều bị gió tổi tan ra hòa tan vào cảnh sắc mê người này.
Tuy nhìn không rõ dung mạo, nhưng từ phục sức có thể biết được cô ta là tỳ nữ hầu hạ trong yến tiệc đêm nay. Cô ta khá xinh đẹp quyến rũ, cũng có thể so sánh được với Lâm Thiện Nhã năm nào nên nàng cũng có chút ấn tượng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
