Lúc Mộ Dung Ca và Triệu Tử Duy quay về Thu Nguyệt cung, Mộ Dung Ca bỗng nhiên dừng lại, ngẩng đầu nhìn Triệu Tử Duy, nhẹ giọng hỏi: "Hoàng thượng, Lưu Vân đâu rồi?"
Ánh mắt hắn khẽ chớp, cười đáp: "Mấy tháng trước đã về, nhưng bây giờ lại đi chấp hành nhiệm vụ khác rồi.”
Đuôi lông mày Mộ Dung Ca nhíu nhíu, có phải không? Biết rõ Triệu Tử Duy có điều giấu diếm, nhưng nàng cũng không hỏi thêm nữa.
"Đêm nay, nàng xuống bếp vì trẫm được không? Ngay mai phải đi đến phủ Khánh Lâm vương rồi.”
Triệu Tử Duy dịu dàng nhìn nàng, nhẹ giọng nói.
Lời của nam tử mềm nhẹ vô cùng, chỉ đủ cho mỗi nàng nghe thấy.
Trong một tình huống như vậy!
Đây là phủ Khánh Lâm vương.
Nàng ngẩng đầu nhìn cặp mắt sâu thẳm tà mị của Triệu Tử Duy, chợt nhớ lại tối qua nàng đích thân xuống bếp nấu vài món ăn, tuy không thể nói là rất phong phú nhưng là hắn chưa từng ăn qua, cũng đủ khiến người ta vui như một đứa bé.
Triệu Tử Duy vừa thấy đã mừng như được tham gia lễ hội, nhưng một lát sau thì ăn rất chậm, thậm chí cả một lời cũng không nói nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)