Bóng cây lắc lư, ánh sáng len lỏi qua các khe hở của nhánh cây xuyên thấu rơi vào bên trong Thu Nguyệt Cung.
Triệu Tử Duy đứng dưới bóng cây, gió nhẽ thổi lay cành cây ngọn lá, bóng dáng tà mị cùng dung nhan tuấn mĩ khẽ chớp động in trên bóng trăng tròn vành vạnh, hắn ánh mắt sâu sắc nhìn bóng dáng của một nữ tử đang ngồi trên bàn thạch, nàng Mộ Dung Ca vẻ mặt lạnh nhạt, tao nhã uống trà.
Đêm nay, hắn chỉ muốn ở lại Thu Nguyệt Cung, cũng chỉ muốn cùng nàng gần gũi, hàn huyên tâm sự.
Mộ Dung Ca ngẩng đầu nhìn về phía hắn, cười nói : “ Hoàng thượng, người ngồi xuông đi “. Hắn từ lúc đến Thu Nguyệt Cung đến giờ, chỉ luôn đứng dưới tàng cây mà nhìn nàng ẩm trà, vẫn chưa nói một lời. Đã qua nửa canh giờ, hắn vẫn là đứng như thế không nhúc nhích.
Triệu Tử Duy theo ánh trăng mơ màng mông lung nhìn dáng vẻ của nàng, vẻ mặt hắn dần dần có chút mê đắm, nhìn dung nhan của nàng, tâm trạng đau đớn vừa mới bình phục lại tiếp tục nhói đau.
Triệu Tử Duy ngắm nhìn nàng thật lâu, một lát sau liền ngồi xuống.
Ngồi đối diện với nàng, hắn thu hồi ánh mắt thâm tình khi nãy, ôn nhu nói : “Hai ngày này, đừng nghĩ những việc khác nữa, cứ hảo hảo mà vui vẻ bên nhau, được không?
Mộ Dung Ca ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt vô cùng nghiêm cẩn mà thận trọng của hắn, liền gật đầu nói : “ Được a”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)