Phủ Khánh Lâm vương.
Trời vừa chập tối thì mưa đã tạnh.
Phủ Khánh Lâm vương tập trung nghênh đón khách quý.
Đây chỉ là một bữa gia yến, duy chỉ có hai vị khách mời.
Lan Ngọc dịu dàng nói: “Không ngờ Lục muội lại xinh đẹp như vây, với Khánh Lâm vương phải nói là một đôi trời sinh! Quả như lời thái tử đã kể, thật không bõ lỡ chuyến đi này.”
Tiểu Thập luôn đứng sau Lan Ngọc, đôi mắt đầy tức giận nhìn chằm chằm Triệu Tử Tận! Thật uổng công Mộ Dung cô nương tin tưởng hắn như vậy, hắn lại dám phản bội nàng, thật quá đáng mà!
Tựa hồ cảm nhận được ánh mắt của Tiệu Thập, Triệu Tử Tận ngẩng đầu nhìn hắn, do lúc ở Lương quốc hắn có dịch dung, nên bây giờ nhìn bộ mặt thật này có chút không quen, duy chỉ có đôi mắt phẫn hận đó mới khẳng định được thân phận Tiểu Thập của hắn.
Nhìn Tiểu Thập, Triệu Tử Tận lập tức nhớ đến Mộ Dung Ca. Nụ cười trên môi khẽ cương lại, hắn âm thầm quan sát Nguyên Kỳ, môi khẽ mím chặt.
Đột nhiên, Nguyên Kỳ ngẩng đầu, đôi mắt đen láy điềm tĩnh nhìn hắn, “Đã đến Tề quốc rồi, đúng là nên ở lại vài hôm để dự sinh thần của Khánh Lâm vương, nhưng ngày mai cũng nên tiến cung chào hỏi Tề quốc hoàng đế một lần, có thể làm phiền Khánh Lâm vương dẫn đường không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

