Thu Nguyệt Cung.
Mộ Dung Ca đứng trước cửa sổ, nhìn màn mưa trút xuống.
Thời tiết hôm nay rất tệ, mới sáng sớm đã âm u, một cảm giác lành lạnh tăm tối bao trùm khắp hoàng cung.
Mấy ngày qua, nàng luôn ở trong Thu Nguyệt cung, không hề bước ra ngoài. Từ sau đêm đó, nàng chưa từng gặp qua Triệu Tử Duy. Hắn rất bận, hình như đã mấy đêm không ngủ, đã nhận lời nấu lẩu cho hắn ăn đến nay vẫn chưa thực hiện được.
Hắn nỗ lực để trấn áp triều đình trên dưới, nhưng mấy ngày nay, triều cương có chút rối loại, khắp nơi ẩn nhẫn có sự bạo động, rối loạn quân tình. Rõ ràng mấy năm nay, Tề quốc dưới sự cai trị anh minh của hắn, ngày càng lớn mạnh, bách tín an cư lạc nghiệp. So với rất nhiều quốc gia đang phải đối mặt với chiến tranh, Tề quốc bây giờ cũng được xem như một vùng ‘đất lành’.
Đôi hàng mày của nàng khẽ nhướng lên, trong lòng cứ nơm nớp lo sợ, ngày đó nhất định không thể tránh khỏi… những gì phải đến cũng sẽ đến.
Không biết Như Băng vào tẩm điện từ lúc nào, tay mang theo một ấm trà nóng, thấy Mộ Dung Ca đang thưởng mưa bên cửa sổ, bèn nhẹ giọng nói: “Đã mưa suốt một đêm rồi mà đến giờ vẫn chưa dứt được.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



