Nguyên Ngư trừng mắt với Mộ Dung Ca rồi quay sang Triệu Tử Tẫn, đây là lần đầu tiên trong nửa năm hai người thành thân, nàng dùng ánh mắt giận dữ như vậy để nhìn hắn. "Vương gia, sao ngài có thể làm như vậy. Ngài biết rõ nàng ta là trắc phi của Thái tử nước Hạ vì sao còn cố tình đưa đến nước Tề? Cho dù trước đây nàng ta từng là tỷ tỷ của ngài, nhưng hình như ngài đã quá để tâm đến chuyện của nàng ta rồi!" Mấy ngày nay nàng vẫn luôn thắc mắc vì sao ám vệ đi theo bảo vệ bọn họ lại tăng lên nhiều như vậy, thì ra là để giám sát Mộ Dung Ca. Hóa ra hắn lại có tâm tư này đối với nàng ta.
Nguyên Ngư tiếp tục quay sang chất vấn Mộ Dung Ca: "Chẳng lẽ ngươi thực sự muốn đến nước Tề sao? Thân phận của ngươi là trắc phi của Thái tử nước Hạ, nếu Thái tử nước Hạ biết tin ngươi còn sống nhất định sẽ không bỏ qua. Chẳng lẽ ngươi thà rằng đến nước Tề cũng không chịu quay trở về nước Hạ ư?" Quan trọng nhất Mộ Dung Ca không phải là tỷ tỷ ruột của Triệu Tử Tẫn, nhiều ngày nay nàng vẫn luôn quan sát bọn họ, cho dù có ngu đần hơn nữa cũng có thể nhận ra tình cảm của Triệu Tử Tẫn đối với Mộ Dung Ca.
Thứ tình cảm này của hắn khiến nàng hoang mang, phải chăng Mộ Dung Ca cũng nhận ra điều đó? Nhưng nàng có thể thấy Mộ Dung Ca vẫn luôn tỏ ra lạnh lùng với Triệu Tử Tẫn, lẽ nào trong thời gian này đã xảy ra chuyện gì ư? Rốt cuộc thì Triệu Tử Tẫn muốn làm cái gì?
Đối mặt với câu hỏi ép tới của Nguyên Ngư, hai mắt Mộ Dung Ca trở nên sâu hơn, nàng trả lời: "Nếu có thể, ta mong muốn được nhìn thấy hình ảnh Thái tử đứng giữa hồ sen một lần nữa."
Hồ sen? Nguyên Ngư sợ hãi tròn mắt nhìn Mộ Dung Ca, đối với những ai biết Nguyên Kỳ đều biết hồ sen là cấm địa của hắn, nơi không cho phép bất kì ai tiến vào, nhưng Mộ Dung Ca có thể nói ra dễ dàng như vậy chứng tỏ nàng ta đã từng tới đó, chẳng lẽ trong lòng Nguyên Kỳ thật sự coi trọng Mộ Dung Ca?
Sau câu nói này Nguyên Ngư có thể khẳng định Mộ Dung Ca hoàn toàn không tự nguyện muốn theo Triệu Tử Tẫn đến nước Tề.
Triệu Tử Tẫn giữ thái độ im lặng, hắn hung ác trừng mắt với Nguyên Ngư, chưa bao giờ hắn lại nhìn nàng với ánh mắt như thế, hắn mở miệng, giọng nói càng thêm lạnh lùng vô tình: "Đây không phải là việc cô có thể hỏi, đi về mau!"
Ánh mắt lạnh lùng của Triệu Tử Tẫn làm Nguyên Ngư hơi sợ hãi, nàng cố gắng duy trì nụ cười trên khuôn mặt, môi mấp máy mở ra như muốn nói nhưng rốt cuộc không biết nên nói như thế nào đành ngậm miệng lại. Nàng nhìn thoáng qua Mộ Dung Ca, lòng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Nếu Mộ Dung Ca đã không muốn đi đến nước Tề, vậy nàng sẽ giúp nàng ta, dù sao chính nàng cũng không muốn thấy Mộ Dung Ca ở lại đây.
Nguyên Ngư mang theo tính toán xoay người đi về phía cỗ xe ngựa của mình.
Mộ Dung Ca im lặng nhìn bầu trời đầy sao. Nàng nghĩ có lẽ nào mình thực sự là một hồng nhan họa thủy ư? Mộ Dung Ca cúi đầu nhìn thấy một hòn đá nhỏ bên chân, nàng hoảng hốt nhớ lại mấy năm trước, khoảng thời gian đó giống như một giấc mộng, nàng chìm đắm trong giấc mộng đó nhưng lại có cảm giác nó hư vô như chưa từng tồn tại.
Bỗng nàng phát hiện gần đấy có một chú gấu mèo, trên thân của loài động vật này chỉ có hai màu đen trắng, hai màu sắc này khiến lòng nàng dâng lên một thứ tình cảm quen thuộc.
Có đôi lúc nàng thấy mình thật nhát gan.
"Tẫn Nhi, kẻ đứng sau lưng đệ là ai?" Giọng nói của Mộ Dung Ca được đè xuống thấp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
