Cơ thể Triệu Tử Tẫn càng thêm cứng đờ, tròng mắt lấp lánh ánh lệ, trong một khoảnh khắc hắn đã do dự nhưng sau đó lập tức kiên định như lúc ban đầu, hắn biết muốn đạt được mục đích thì cần phải có sự hy sinh.
Mộ Dung Ca ngước mắt nhìn ra phía bên ngoài, nàng không biết mình đã hôn mê bao lâu nhưng nhìn cảnh sắc ngoài xe ngựa, chắc hẳn nàng đã cách khá xa thành An Bình. Nhiều cánh hoa màu trắng bị gió thổi tràn vào bên trong xe ngựa, đậu xuống người nàng. Mộ Dung Ca cúi đầu ngắm nhìn những cánh hoa nhỏ li ti như những bông tuyết trắng xinh đẹp thuần khiết.
Thấy nàng thất thần, Triệu Tử Duy lên tiếng phá vỡ sự im lặng: "Triệu Tử Duy chưa bao giờ quên nàng, nếu lúc này nàng xuất hiện trước mặt hắn, chắc chắn hắn sẽ phong phi cho nàng."
Ánh mắt Mộ Dung Ca dường như sâu hơn, nhưng nàng không đáp lại.
Thật không ngờ cố gắng trốn tránh hai năm vẫn phải quay trở về điểm xuất phát ban đầu.
Sự trầm mặc của nàng khiến Triệu Tử Tẫn càng cảm thấy bất an, hắn quay đi, nhẹ giọng hỏi: "Nàng đã hôn mê ba ngày trên xe, chắc cũng đói lắm rồi phải không?"
Nghe thấy câu nói quan tâm của hắn vang lên bên tai, nàng lạnh nhạt trả lời: "Nếu có thể, ta muốn ăn một bát cháo."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)