Beta: Vịt
“Ngày ấy nàng cùng ta chạy trốn, dưới ánh lửa bập bùng, gương mặt nàng nhuộm một màu lửa đỏ rực, nàng đã nói nếu Tẫn Nhi mặc y phục màu đỏ như ngọn lửa này nhất định sẽ khiến chúng sinh điên đảo, khiến nam tử khắp thiên hạ phải ghen tỵ. Hai năm qua, Tẫn Nhi vẫn luôn trong trạng thái nửa sống nửa chết, cuộc sống trôi qua chỉ là những chuỗi ngày dài thẫn thờ vô vị. Vì sao nàng biết điều ấy mà vẫn không chịu cho Tẫn Nhi biết rằng mình còn sống?” Chàng trai ấy thảng thốt nói ra những lời sâu kín trong lòng, vòng tay càng siết chặt Mộ Dung Ca hơn nữa.
Hắn nói cho nàng biết nỗi khổ vì phải đấu tranh với sự thật đã dằn vặt hắn suốt hai năm qua, biết bao nhiêu lần hắn giãy dụa tự ép mình chấp nhận, rồi phủ định, lại chấp nhận, lặp đi lặp lại rất nhiều lần đến nỗi hắn không còn nhận ra mình đang nghĩ gì. Đã bao nhiêu lần hắn mong ước, cầu xin lại được thấy nụ cười của nàng một lần nữa.
Mộ Dung Ca nhắm chặt hai mắt, trong lòng rung động! Hai năm không nhìn thấy hắn, không ngờ Tẫn Nhi đã trở thành một chàng trai cao lớn vạm vỡ, được hắn ôm trong vòng tay, nàng có thể cảm nhận được sự kích động và tình cảm chân thành của hắn. Quá bất ngờ, nàng không để ý hắn đã gọi nàng là Mộ Dung Ca, nàng hé mở hai mắt nhìn bộ xiêm y đỏ rực như lửa trên người Triệu Tử Tẫn. Đứa trẻ ngốc! Đêm hôm đó vì quá mệt mỏi nên nàng đã dựa vào gốc cây định chợp mắt một lúc, đầu óc mơ mơ màng màng nên thốt ra câu nói đó, thế nhưng hắn lạinhớ rõ trong lòng.
Nguyên Ngư bị bất ngờ chưa kịp phản ứng, cảnh tượng trước mặt như bóp nghẹn trái tim nàng, khiến nàng cảm thấy ghen tị. Những hành động của hắn giống như gặp được một người vô cùng quan trọng, tưởng chừng đã đánh mất nay lại tìm về được, những biểu cảm kinh ngạc, mừng rỡ, vui vẻ và tình cảm chân thành tha thiết như vậy nàng chưa từng được nhìn thấy trong suốt nửa năm ở bên cạnh hắn.
Cô gái xấu xí này có quan hệ thế nào với hắn? Tại sao cô ta có thể khiến hắn như biến thành một người khác. Nếu là người hắn thương thì hình như không hợp tuổi. Không… nàng vừa nghe thấy hắn gọi Mộ Dung Ca, ba chữ này sao quen đến thế? Nguyên Ngư chợt nhớ ra khi nàng còn chưa được gả tới Tề quốc đã từng nghe nói đến cái tên Mộ Dung Ca. Cô gái này mang thân phận phế phi, sau đó trở thành ca kĩ rồi dựa vào các loại cơ duyên xảo hợp được đến bên cạnh Thái tử Hạ quốc, cũng chính là hoàng huynh của nàng. Nhưng khi hoàng huynh quyết định ban cho Mộ Dung Ca danh vị trắc phi thì nàng ấy lại táng thân trong biển lửa.
Không biết? Lưu Tùng Nguyên thầm kinh ngạc, y cố gắng quan sát vẻ mặt của Mộ Dung Ca, nàng không giống như đang nói dối.
Triệu Tử Tẫn cau mày nhìn người con gái trước mặt, ánh mắt của nàng thật xa lạ. Dung mạo nàng đã bị hủy hoại, gương mặt xấu xí dữ tợn này không giống với Mộ Dung Ca trong trí nhớ của hắn. Quan trọng hơn, vết sẹo ghê người trên mặt nàng là sản phẩm của đao kiếm chứ không phải là vết bỏng.
Thật sự không phải là nàng sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


