Nếu là mơ thì cảnh vật sẽ không rõ ràng như thế, từ lầu hai nhìn xuống, Triệu Tử Tẫn có thể nghe thấy tiếng ầm ĩ của những người xung quanh, cũng nghe thấy tiếng cười lảnh lót của cô gái kia, tiếng cười tự do tự tại quen thuộc đến thế….
Hình ảnh trước mắt hắn như mờ đi, đến lúc định thần lại thì đã không còn nhìn thấy hình bóng kia nữa.
Triệu Tử Tẫn bật dậy, mặc kệ Nguyên Ngư ngồi đối diện sắp ngủ gật, hắn lướt qua nàng và chạy nhanh xuống lầu.
Nguyên Ngư lập tức tỉnh táo, nửa năm qua nàng chưa bao giờ thấy hắn kích động như vậy, có chuyện gì khiến hắn phải vội vàng như thế?
“Vương phi, Vương gia người…” Tiểu Tiếu kinh ngạc nhìn Triệu Tử Tẫn hấp tấp chạy xuống lầu. Mọi việc xảy ra quá nhanh khiến cả hai người bất ngờ không kịp phản ứng.
“Vị công tử này, tiểu nhị không nói dối đâu ạ, đúng là không có khách nhân nào vào quán cả.” Chưởng quỹ thấy vậy bèn chạy tới giải cứu.
Khách khứa ở trong quán đều nhìn qua bên này, tửu lâu Bình An vốn rất ít khi có người tới gây sự, tất cả mọi người đến đây chỉ quan tâm tới việc thưởng thức rượu và các món ăn ngon.
Dung nhan tuấn mỹ của Triệu Tử Tẫn như nhuộm một tầng băng hàn.
Khuôn mặt ngày thường vẫn luôn điềm đạm tao nhã bất chợt cau lại, quanh thân hắn tản ra hơi thở lạnh như băng. Thái độ không tốt của hắn làm cho chưởng quỹ cảm thấy sợ hãi đến run rẩy. Tuy y không biết chàng trai trước mặt này là người phương nào nhưng từ khí thế của hắn, y biết người này tuyệt đối không tầm thường, có điều dù thế nào đi nữa hắn cũng không thể để lộ bất kì tin tức nào. Mộc cô nương đã có lệnh, không thể tiết lộ hành tung của nàng.
“Có chuyện gì vậy…” Nguyên Ngư thở dốc theo ngay đằng sau, hình như hắn đang muốn tìm người, người đó là ai? Bọn họ còn đang ở Lương quốc, nơi đây họ đâu có người quen nào? Nhưng điều khiến Nguyên Ngư sợ hãi hơn chính là thái độ bất thường của Triệu Tử Tẫn, nàng chưa bao giờ thấy hắn như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


