Lưu Ngữ Yên vừa đi khỏi, gương mặt Lưu Tùng Nguyên đã lộ vẻ trầm trọng: “Trần đại nhân muốn gặp cô nương.”
Hai năm qua, thân phận của nàng vẫn luôn bí ẩn, nàng chỉ cần đứng ngoài chỉ điểm,còn lại mọi việc đều do hắn xử lí. Nhưng chuyện lần này quá phiền phức, nếu nàng không chịu ra mặt giải quyết, e rằng tổn thất sẽ vô cùng lớn.
Trong mắt Mộ Dung Ca lóe lên một tia sáng nghi ngờ: “Trước đây ông ta chưa từng muốn gặp ta, sao bây giờ đột nhiên lại đòi gặp?”
Trần đại nhân là Chưởng quản quốc khố cùng kho binh khí, ông ta có mối quan hệ làm ăn rất tốt với Lưu Tùng Nguyên. Trước đây ông ta đều thông qua Lưu Tùng Nguyên để thu mua binh khí từ các thương nhân khác. Chẳng biết từ lúc nào Trần đại nhân biết được tin tức Lưu Tùng Nguyên thay đổi thương nhân cung cấp binh khí, liền nổi lên tâm tư do dự, không muốn tiếp tục mua binh khí nữa. Chút chuyện nhỏ này bình thường Lưu Tùng Nguyên có thể giải quyết dễ dàng, sao bây giờ lại để Trần đại nhân yêu cầu này nọ?
“Những thương nhân buôn bán binh khí khác hai năm qua bị chúng ta chèn ép đã bắt đầu rục rịch không an phận, bọn họ muốn đoạt các mối cung cấp từ trong tay chúng ta nên đã có người cố ý tung tin nhà cung cấp cho ta là một cô gái tuyệt sắc, vậy nên Trần đại nhân mới yêu cầu được gặp nàng. Thái độ của ông ta lần này rất kiên quyết.” Lưu Tùng Nguyên ngượng ngùng nói. Vốn trước khi hợp tác với nhau, hắn đã có hứa hẹn sẽ không để nàng phải lộ mặt, nhưng tình thế bây giờ hắn không thể làm được gì khác, có lẽ nàng bắt buộc phải xuất đầu lộ diện.
Sắc mặt Mộ Dung Ca trầm xuống, chuyện của Trần đại nhân này ít nhiều nàng cũng có nghe qua. Ông ta năm nay tầm bốn mươi tuổi, làm quan thanh liêm nhưng lại trầm mê nữ sắc, bình thường vẫn hay lưu luyến chốn thanh lâu, ca cơ, cơ thiếp trong phủ trên dưới ngót ngét cũng trăm người, chả trách nghe đồn nàng có diện mạo xinh đẹp kiều diễm nên tâm ngứa ngáy muốn gặp mặt.
“Nếu nàng không muốn, mối làm ăn này chúng ta bỏ đi” Lưu Tùng Nguyên thấy Mộ Dung Ca im lặng, cho là nàng giận bèn nói ngay.
Mộ Dung Ca lắc đầu, “Nếu Trần đại nhân đã muốn gặp, ta sẵn sàng gặp hắn.” Tránh né hai năm, nàng biết mình không thể trốn tránh mãi được. Đã qua hai năm rồi, gương mặt nàng lại thành ra như thế này, dù có lộ diện chắc cũng chẳng có ai nhận ra.
“Không được!”
Vừa hồi phủ, Tiểu Thập nghe Mộ Dung Ca nói muốn đi gặp Trần đại nhân, lập tức chạy vội đến trước mặt hai người, khua tay biểu thị ý ngăn cản. Hai năm qua, thật vất vả mới có thể trôi qua bình yên, sao có thể phá hủy hết tất cả?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


