Để lấp đầy quốc khố, gã bắt đầu gia tăng thu thuế của người dân. Ngoài ra, cứ hộ gia đình nào có con gái tầm 12 tuổi trở lên lại bị tuyển tú vào cung cho Tân hoàng chọn lựa. Người có thể toàn mạng đi ra từ cung cấm đã ít, mà mang được thân mình thuần khiết đi ra còn ít hơn.
Dân chúng Phong quốc khắp nơi kêu khóc lầm than. Mọi người lén bàn tán, nói Phong quốc sắp đến ngày diệt vong, nhưng Tân hoàng trong cung vẫn không cảnh tỉnh, chỉ mải mê ngày đêm trầm mình trong tửu sắc.
Trong khi đó, Tề quốc cũng có Tân hoàng, nhưng vừa đăng cơ ngài đã mang trên dưới trăm tên tham quan ra chém đầu, đồng thời miễn thuế cho dân ba năm, tiến hành khoa cử, tuyển người trẻ tuổi có tài vào triều phong quan chức.
Tân hoàng mới đúng là minh quân, thủ đoạn xử lý tham quan vô cùng quyết tuyệt tàn nhẫn, không hề lưu tình. Triệu Tử Duy trong mắt dân chúng có thể xem là minh quân trăm năm hiếm gặp. Tề quốc trong thời gian ngắn được sống trong cảnh hòa bình phồn thịnh.
Khi Tân hoàng của Tề quốc còn là Thái Tử, trong phủ của ngài có rất nhiều mỹ cơ, những mỹ cơ ấy đều được đưa vào cung và được phong danh phận.
Triệu Tử Duy trước lúc đăng cơ, đêm nào cũng có nữ nhân hầu hạ. Ngược lại bây giờ khi làm hoàng đế, sắc mặt hắn lại chẳng vui vẻ, ngoại trừ sủng hạnh các phi tử đã có từ trước, còn tuyệt nhiên không tuyển thêm bất cứ người nào. Việc này khiến triều thần lo lắng không thôi, chính cung hoàng hậu còn chưa lập, tứ phi vị thiếu tận ba người. Hoàng thượng trầm mê nữ sắc, quần thần tất nhiên lo lắng, nhưng nếu Hoàng thượng chỉ vùi đầu vào việc quốc gia đại sự mà không quan tâm hậu cung, thì càng khiến thần tử phải lo lắng hơn. Sau nhiều lần quần thần dâng tấu, Triệu Tử Duy đành chiêu cáo thiên hạ: Tuyển tú.
Mà cũng thật kì lạ, trong cung chỉ có các phi tần có phẩm cấp thấp mới mang bầu, còn hai vị Hoàng Quý Phi và Thục Phi đều mãi chẳng có tin vui. Trong cung bắt đầu xuất hiện lời đồn đại, nói rằng trong lòng Thánh thượng thực ra có một người con gái, nhưng cô gái ấy đã hương tiêu ngọc vẫn, từ khi cô gái này xuất hiện đã làm cho Thánh thượng không để ý đến bất cứ cô gái nào khác.
Nội bộ Tề quốc tiến hành tuyển tú, bên ngoài thiên hạ vẫn gợn sóng phong vân. Mấy quốc gia nhỏ hơn không cam lòng chịu thua kém, bọn họ im lặng dưỡng sức một hai năm, chờ thời cơ đến sẽ chuẩn bị quật khởi vùng lên, mở rộng bản đồ.
Khánh Lâm Vương Triệu Tử Tẫn vào hai năm trước đã đi khỏi Tề quốc, tha hương sang các quốc gia khác làm một Vương gia an nhàn không màng thế sự, không màng chuyện nước. Đến thời gian phải thành thân cùng công chúa Hạ quốc, hắn cũng chỉ trở về tầm một tháng rồi lại đi ngay.
Công chúa Hạ quốc cũng không phải là dạng nữ tử ngày ngày chỉ biết thêu thùa ngắm hoa ngồi trong khuê phòng, nàng là người can đảm, quyết định đi theo hắn.
“Tỷ tỷ, ba tháng nữa Hậu cung lại có thêm người. Trong lòng muội thật khó bình tâm được, Hoàng Thượng sáng suốt vẫn luôn trải đều mưa móc trong hậu cung, nhưng tại sao trong hai năm qua tỷ muội ta mãi vẫn chưa có tin vui?” Lâm Thanh Nhã cau có. Thời gian hai năm dường như chẳng để lại chút dấu vết nào trên gương mặt nàng, ngược lại nàng ngày càng xinh đẹp quyến rũ động lòng người hơn.
Hiện giờ Lương Hân Hân là chưởng quản hậu cung, Lâm Thanh Nhã đã nghĩ mình nên nhanh chóng thực hiện mưu đồ quyến rũ Triệu Tử Duy, nhưng nay nghe nói hậu cung lại có thêm nhiều mỹ nữ khiến lòng nàng không nén được tức giận, khẩn trương.
Lương Hân Hân chớp mắt nhìn ra khóm hoa mẫu đơn nở rộ bên khung cửa sỗ, khẽ cười: “Chỉ có thể gặp không thể cầu, muội muội vẫn nên bình tâm lại. Hoàng thượng bắt buộc phải tuyển tú, hậu cung lại có thêm nhiều người, chúng ta nên lấy đó làm vui mừng mới phải.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)


