Vốn áo của Thiên Cơ Tiểu Tiểu rất kín, có màu tím, làm nổi bật trắng lên làn da trắng như ngọc, dưới ánh nến chiếu xuống, làn da này sáng bóng như một miếng Mộc Linh ngọc, cực kỳ mềm mại.
Sau khi cởi ra nút áo đầu tiên, dường như Thiên Cơ Tiểu Tiểu đã tìm được dũng khí, nàng tiếp tục cởi cái thứ hai, thứ ba, nàng cắn môi nói:
Trước cường quyền, không có thương hại, không có đồng tình, để tiếp tục sinh tồn, cần phải trả đủ một cái giá nào đó, cho dù là Thiên Cơ Tiểu Tiểu cực kỳ kiều diễm, là mỹ nữ khuynh quốc khuynh thành, lại có rất nhiều tài phú, nhưng trước mặt lực lượng mạnh hơn, thì cũng chỉ có thể cúi đầu, nếu không thì chỉ có thể chờ đợi sự hủy diệt.
Đây chính là nỗi bi ai của kẻ yếu.
Lâm Minh lắc đầu:
- Thiên Cơ cô nương, ngươi không cần phải làm như vậy, chỉ làm khổ bản thân ngươi mà thôi.
- Ta cam tâm tình nguyện, so với cơ nghiệp của gia tộc, thân thể này của ta thì có đáng gì, huống chi Lâm công tử là kỳ tài ngút trời, ta lại chỉ là một tiểu nhân vật, chỉ sợ Lâm công tử ghét bỏ nhan sắc tầm thường của ta mà thôi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


