Mộc Linh ngọc là do tinh hoa của thượng cổ linh thực ngưng tụ thành, Ma Thần Chi Cốt là do tinh hoa của thượng cổ võ giả và hung thú ngưng tụ thành.
Thật là tương tự a!
Kỳ Tích chi hải này căn bản chính là “Vạn Cổ Ma Khanh” của Thiên Diễn đại lục, cũng không phải hai chữ “trùng hợp” có thể giải thích được, hai thứ này tất nhiên có liên hệ với nhau.
Liên tưởng đến hạo kiếp mười vạn năm trước tại Thiên Diễn đại lục, nhớ tới thần nất hủ ngủ say trong Vạn Cổ Ma Khanh, cùng với viên thượng cổ đại đế chi tâm vẫn đập cả mười vạn năm không ngừng kia, Lâm Minh tin chắc rằng, trong này nhất định ẩn chứa bí mật nào đó mà không muốn người khác biết.
- Lâm huynh?
Đại Dã hoàng tử thấy Lâm Minh trầm tư, không kìm được nói.
- Không có việc gì, ta chỉ đang cảm thấy rung động về sự thần bí của Kỳ Tích chi hải này thôi, không biết trong Kỳ Tích chi hải còn có thứ gì đặc biệt nữa?
- Có, nghe đồn trên Kỳ Tích chi hải có một tòa Kỳ Tích thần điện, hư vô mờ mịt, như ảo ảnh vậy, chỉ là thần điện kia ở sâu trong Kỳ Tích chi hải, hơn nữa có một vài thái cổ Hải thú thủ hộ, những Hải thú này phát ra uy áp có thể làm cho trái tim của đại năng Thần Hải gần như ngừng đập, đây đã là tồn tại vượt qua tưởng tượng của chúng ta rồi!
Đại Dã hoàng tử nói tới đây, phát ra một tiếng cảm khái, hiện giờ thực lực của hắn trong bốn đại thần quốc cũng coi như không tồi, nhưng so với các tồn tại trong Kỳ Tích chi hải thì quả thực là không đáng nhắc tới.
Đừng nói là bản thân hắn, cho dù là phụ hoàng của hắn tiến vào Kỳ Tích chi hải, thì cũng là có đi mà không có về, thế giới này mênh mông vượt quá tưởng tượng của bọn họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


