- Ngươi... Ngươi...
Xích Nguyệt miệng phun máu, tay trái cầm cán thương, tay phải vung vô ích trước người, như muốn bắt được cái gì đó, vẻ mặt hắn không cam lòng cũng không tin nổi, hắn chẳng thể ngờ bản thân mình lại có một ngày chết dưới tay một thằng nhãi mới mười mấy tuổi, còn tu vi của đối phương lại chỉ vẻn vẹn là Ngưng Mạch sơ kỳ!
Bịch!
Xích Nguyệt quỳ gối xuống đất, ánh mắt đã mất đi sắc thái. Nói tới cùng, Xích Nguyệt chỉ là võ giả tầng chót không xuất thân tông môn, hắn chỉ có thể xưng vương xưng bá ở nơi xa xôi như Nam Cương. So sánh với đám người Khương Bạc Vân, Cầm Vô Tâm, hắn căn bản không đáng kể gì.
Còn mấy nữ nô trong phòng cũng cảm thấy như mình đang mơ, ở trong mắt các nàng, giáo chủ Hỏa Xi hùng mạnh như Ma Thần, căn bản không thể chống lại. Vậy mà lại bị thiếu niên mới mười bảy mười tám tuổi này giết chết?
Như vậy thiến niên này khủng bố cỡ nào? Chẳng lẽ hắn là Vu Thần chuyển thế, đến cứu vớt các nàng?
Lúc này Lâm Minh đang nhìn tay phải của mình, trong lòng hết sức vừa ý, Thanh Thương chân nguyên phối hợp cảnh giới Tôi Tủy, lực phòng ngự có bay vọt về chất, có thể tay không đỡ được một đòn của Xích Nguyệt không dùng tới Hỏa Tinh.
Về phần lực lượng ngọn lửa chảy vào người Lâm Minh, đã bị hạt giống Tà Thần đè xuống, không thể tạo thành tổn thương tới kinh mạch của Lâm Minh.
Lần trước hắn và Xích Nguyệt, căn bản không khống chế được lực ngọn lửa của đối phương, rõ ràng là hạt giống Tà Thần nắm giữ lực ngọn lửa cùng một nhịp thở với thực lực của bản thân Lâm Minh.
Tiện tay bóp tắt chút tàn lửa còn sót lại, Lâm Minh ngẩng đầu nhìn nhân vật cao tầng Hỏa Xi còn sót lại ở trong phòng, tù trưởng đầu mập.
- Ngươi... Ngươi muốn gì? Ta sẽ cho ngươi hết...
Tù trưởng đầu mập vừa lui lại, vừa run giọng nói. Hắn hoàn toàn rối loạn, những vệ sĩ bên cạnh hắn chỉ mới Luyện Cốt kỳ mà thôi, bọn họ như mũi dao nhọn chém giết trên chiến trường, nhưng lại yếu ớt như châu chấu ở trước mặt chưởng giáo Hỏa Xi, căn bản không đáng kể gì với ác ma này, không thể làm hắn có chút cảm giác an toàn.
Lâm Minh chán ghét liếc tù trưởng đầu mập, thứ người như kẻ này là cặn bã thế gian, căn bản không nên tồn tại trên đời. Hắn run trường thương, lạnh lùng nói:
- Ngươi không có gì làm ta có hứng thú, ta chỉ là muốn ngươi chết mà thôi.
- Đừng... Đừng giết ta, đừng giết ta! Ta có thể cho ngươi của cải, cho ngươi mỹ nữ, cho ngươi vương tọa...
Tù trưởng đầu mập nhăn nhúm thịt béo, không ngừng phát run, lúc này hắn đã sợ hãi đến cực điểm, rốt cuộc là thế nào? Hắn đã sớm phát ra Truyền Âm phù, sao tới giờ này còn chưa có người tới? Cao thủ Hỏa Xi giáo đâu? Tiếng ồn lớn như vậy, cho dù bọn họ không thấy Truyền Âm phù, cũng nên nghe tiếng động mà xông lên rồi chứ.
Chẳng lẽ bọn họ đều đã bị giết?
Ý thức được điều này, trong lòng tù trưởng đầu mập hoàn toàn chìm sâu.
Lâm Minh từng bước đi tới, mỗi tiếng bước chân như tiếng trỗng gõ vang trong tim bọn họ. Uy áp vô hình phát ra, làm người ta khó thở, mấy nữ nô quỳ rạp sát đất, bái lễ Vu Thần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


