Trong tháp, ngọn lửa nến bập bùng trong gió, chiếu rọi những bóng người lúc lớn lúc nhỏ.
Xích Nguyệt giáo chủ sắc mặt lạnh nhạt, một tay vuốt pháp trượng, theo pháp trượng rung chuyển, đầu lâu trên trượng va chạm vang lên cụp cụp.
Tân nhiệm Hỏa Xi đại tướng quân cũng rút ra trọng kiếm, vẻ mặt bình tĩnh, người này là võ tướng phái thực lực đánh nhau trong quân đội đi lên, trải qua chém giết chiến trường không biết bao nhiêu lần, cũng gặp bảy tám lần thích khách, lần này đối mặt với khách không mời, căn bản không làm hắn có một chút sợ hãi.
- Ha ha, vốn ta còn tưởng là ai tới, thì ra là một tên ngu ngốc, Ngưng Mạch sơ kỳ cũng dám lên cửa chịu chết, hắc hắc!
Tù trưởng đầu mập cười hung ác, ánh mắt liếc ra sau lưng Lâm Minh.
- Ngươi còn có đồng bọn phải không, gọi hắn xuất hiện đi, đừng giấu đầu lộ đuôi nữa! Tiễn các ngươi cùng lên đường!
Tù trưởng đầu mập nói rồi trong tay bùng lên ánh lửa, đây là Truyền Âm phù, hắn đang muốn dùng để cảnh báo. Tù trưởng đầu mập sẽ không thật cho rằng Lâm Minh ngu ngốc, mà cho rằng Lâm Minh chỉ có chút thực lực như vậy đã nhảy ra, quá nửa là có cao thủ trốn bên ngoài chờ đợi đánh lén.
Tuy rằng nguy hiểm rất nhỏ, nhưng tù trưởng đầu mập cũng không muốn dùng sinh mệnh của mình đi mạo hiểm.
Trong đại điện, chưởng giáo Hỏa Xi luôn im lặng, hắn nhìn thấy Lâm Minh còn thoáng sững sờ một lát, tiếp theo hắn nhanh chóng nhớ ra Lâm Minh. Mấy tháng trước, chính là thiếu niên này giết chết Xi Cốt Đả, tiếp theo bị phân thân Hỏa Tinh của mình đuổi giết tới đầm lầy Hắc Thủy. Nếu không phải ngẫu nhiên gặp Chu Tước, hắn sợ phân thân bị cắn nuốt, đã sớm giết Lâm Minh rồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


