Một người cuối cùng trong hai mươi người tự nhiên là Lâm Minh.
So với mười chín người trước, Lâm Minh cực kỳ bình thường, xuất thân cũng bình thường nhất, tuy nhiên Lâm Minh lại dẫn tới sự chú ý thật lớn.
- Mặt bằng trình độ của tổng tông hội võ lần này hẳn là cao nhất trong ba lần gần đây nhất!
Trên ghế khán giả, phủ chủ Thất Huyền võ phủ Hoắc La quốc vừa uống trà vừa nói. Là phủ chủ của một võ phủ nước lớn, người trung niên họ La vẫn là có rất nhiều ưu đãi. Bên cạnh có một cái bàn, có thể uống chút trà, ăn chút hoa quả.
- Hắc hắc, đó là đương nhiên. Không thấy ngay cả Thần Hoàng đảo đều phái ra sứ giả sao? Chuyện này thật khiến cho Thất Huyền cốc chúng ta nở mặt. Khổng Tước sơn bình thường trâu bò cỡ nào, nhưng là khi trong tông bọn họ cử hành hội võ, lại chưa từng có tông môn tứ phẩm phái người đi tham quan!
- Thần Hoàng đảo?
Người trung niên họ La dùng nắp chén gạt lá trà, giọng chậm rãi nói:
- Ta nghe người ta nói, lần này người của Thần Hoàng đảo tới là có một số mục đích đặc biệt, cũng không phải chuyên môn tới xem tổng tông hội võ của chúng ta...
- Điều này thì ta không biết. Lại nói tiếp, Vương Vũ của Hoắc La quốc ngươi thành tích xếp hạng thế nào?
- Ặc...
Bị hỏi bất thình lình, người trung niên họ La bị nước trà nghẹn ở trong miệng. Vương Vũ cuối cùng không thể tiến vào tốp hai, hơn nữa khiến hắn đau lòng nhất chính là Hoắc La quốc còn lỗ vốn một danh ngạch Thiên trì...
***
Mặt trời rốt cuộc chậm rãi dâng lên, trọng tài trận chung kết đã đứng ở giữa sân. Người này tu vi Tiên Thiên trung kỳ, là một trong những trưởng lão nội môn của Thất Huyền cốc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

