- Ngươi dường như không quá chịu phục lời ta nói?
Phương Khải chú ý tới biểu tình không cho là đúng của Lâm Minh, hơi mỉm cười.
- Một đệ tử ba mươi sáu nước lần đầu tiên tham gia tổng tông hội võ liền có tư cách tranh đoạt mười hạng đầu, đã là thành tích rất giỏi rồi. Đáng tiếc ngươi tuy rằng thiên tư kinh người, nhưng tu vi quá thấp.
Phương Khải vừa nói vừa lắc đầu:
- Chờ thực lực của ngươi tăng lên tới Ngưng Mạch trung kỳ trở lên, đồng thời còn có thể bảo trì tiềm lực vượt cấp chiến đấu, có tư cách làm đối thủ của ta. Tuy nhiên, cũng chỉ là có tư cách làm đối thủ của ta mà thôi, chống lại mấy người nào đó, lại chưa chắc!
Lâm Minh thoáng sửng sốt. Đệ tử hạch tâm của Thất Huyền cốc, cao ngạo biết bao, Phương Khải hiển nhiên cũng là một người cao ngạo. Nhưng hiện tại nghe hắn nói, lại mơ hồ có ý tứ tự nhận không bằng người khác.
Như vậy chỉ có thể nói “mấy người nào đó” trong lời nói của hắn thật sự rất biến thái.
Phương Khải không có ý nói nhiều, nhảy lên lôi đài, đối mặt Tĩnh Thiền Ngọc, vươn năm ngón tay:
- Trong vòng năm hơi thở, giải quyết thắng bại!
Theo lời của Phương Khải vừa dứt, người xem dưới đài vang lên từng tràng hoan hô. Nơi này là sân nhà của Thất Huyền cốc, đệ tử Trận tông chung quanh cũng không ít. Phương Khải là đệ tử thân truyền của Thất Huyền cốc, tướng mạo cũng không kém, tự nhiên có nhân khí rất cao. Hơn nữa không ít người bởi vì Lâm Minh và Tĩnh Thiền Ngọc mà thua tiền, càng nhìn hai người bọn họ mà khó chịu.
Tĩnh Thiền Ngọc lúc này đã một lần nữa đeo mạng che mặt. Nhìn thấy đám người xem ủng hộ nghiêng về một bên, trên mặt nhìn không ra biểu tình gì, chỉ là bù thêm một tầng phòng ngự tuyệt đối thật dày ở quanh thân. So với lúc đối với Lâm Minh còn dày hơn vài phần. Nàng đang dùng hành động thực tế để chống lại sự miệt thị của Phương Khải đối với mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

