- Không làm gì cả, chỉ dùng trận châu bày ra một cái kết giới, có thể cho ta có đủ thời gian chơi đùa với các ngươi. Đừng tốn công phí sức, chỉ có cao thủ Tiên Thiên mới phá vỡ được kết giới này, có thể ngăn cách tất cả tin tức, bất kể chúng ta đánh long trời lở đất thế nào ở bên trong, bên ngoài nhìn vào cũng chỉ thấy bên trong bình thường. Nếu Âu Dương tiên sinh không tin, có thể ra tay công kích thử.
Lâm Minh vẫn ôm tay chậm rì rì nói, vẻ mặt treo ý cười âm lãnh.
- Rốt cuộc ngươi muốn sao?
Âu Dương Địch Hoa không hoài nghi thực lực của Lâm Minh, nếu hôm nay đối phương dám đến đây, vậy nhất định có nắm chắc giết mình.
- Ngươi hỏi ta muốn sao? Âu Dương tiên sinh sao lại hỏi một câu không có trình độ như vậy. Không rõ ràng ư, ta muốn giết ngươi, bày ra kết giới này chính là vì tránh dẫn người khác chú ý, cho ta có thể hủy thi diệt tích.
- Tốt! Tốt lắm, ta thật muốn xem ngươi làm sao giết ta!
Âu Dương Địch Hoa rống to, chân nguyên bùng nổ, thân thể bắn ra như mũi tên. Nhưng hắn không công kích Lâm Minh, mà là kết giới trong hư không.
- Tuyệt Sinh Bạch Cốt kiếm!
Chân nguyên lan tỏa toàn thân Âu Dương Địch Hoa, trường kiếm trong tay biến thành màu xương trắng, vô số gió lạnh lao ra cùng tiếng kêu khóc thảm thiết, khiến người ta tê cả da đầu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

