Nếu lúc này xuống tay với Lâm gia, rất dễ bị Cầm Tử Nha phát hiện manh mối...
Trương Phụng Tiên thấy Âu Dương Địch Hoa do dự, liền nói:
- Ta biết Âu Dương đại nhân lo lắng điều gì, chuyện này cứ để Liên Hợp thương hội ra mặt là được, ta dùng thủ đoạn chính đáng, chèn ép kinh doanh của Lâm gia. Ta điều tra qua, từ trên xuống dưới Lâm gia có mấy ngàn người, chỉ có hai cái trang viên, mấy trăm mẫu đất, còn lại đều phải dựa vào gia tộc kinh doanh duy trì chi tiêu hằng ngày.
- Nếu ta cắt đứt kinh doanh của Lâm gia, Lâm gia sẽ chia năm xẻ bảy, ta nghĩ cạnh tranh buôn bán bình thường, Cầm phủ chủ cũng không nói gì được. Chờ Lâm gia suy sụp, cha mẹ Lâm Minh cũng sẽ không còn người bảo hộ, đến lúc đó chúng ta âm thầm bắt bọn họ là dễ dàng, sẽ không gây ra bao nhiêu gợn sóng, Âu Dương đại nhân cảm thấy thế nào?
Âu Dương Địch Hoa gật đầu, dùng thủ đoạn chính đáng chèn ép Lâm gia quả thật là phương pháp hay, Cầm Tử Nha cũng không bới móc được gì. Lâm gia kinh doanh không nhỏ, nhưng ở trước mặt Liên Hợp thương hội có nội tình mấy trăm năm, nó không đáng kể gì.
- Tốt, cứ làm vậy đi. Làm dứt khoát một chút, ta muốn Lâm gia cửa nát nhà tan. Ta thật muốn xem, rốt cuộc tiểu súc sinh kia chạy đi đâu. Nếu hắn dám xuất hiện, ta nhất định giết hắn. Nếu hắn không lộ mặt, ta cho hắn tận mắt thấy gia tộc bại vong, cha mẹ bị ném ra đường làm ăn mày! Giành đồ ăn với chó!
Âu Dương Địch Hoa lạnh lùng nói ra những lời này, trong mắt lóe lên những tia âm độc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

