Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sắc mặt của Giang Phỉ lạnh lùng, nhét hai cái túi to cho Tiêu Sơ Hạ hết rồi cầm con dao ngắn trong balo.
“Chị gái, sao lại đưa hết đồ cho tôi vậy?”
Tiêu Sơ Hạ còn chưa kịp hiểu gì cả thì đã bị mấy người đàn ông bao vây.
Người đàn ông xăm trổ dẫn đầu rút con dao ra: “Giao đồ mà các cô đã mua được ra đây, còn có toàn bộ các món đồ có giá trị trên người nữa!”
“Không muốn chết thì nhanh một chút!”
Sắc mặt của Tiêu Sơ Hạ trắng bệch nhưng cứ cố tình vị trí mà bọn họ đang đứng khá hẻo lánh, không ai có thể giúp bọn họ cả.
Cô ta cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi đứng chắn trước mặt Giang Phỉ, nhỏ giọng bảo: “Tôi từng học Taekwondo, cô chạy trước đi tìm người cầu cứu, tôi sẽ giữ chân bọn họ.”
Hy vọng cô ta còn nhớ mấy chiêu thức kia!
Ngay khi Tiêu Sơ Hạ định giao đồ cho Giang Phỉ thì chỉ thấy một bóng đen vụt qua.
Giang Phỉ đột nhiên lao tới đấm mạnh một quyền vào xương gò má của tên đàn ông xăm trổ.
Nhân lúc gã lảo đảo, cô trở tay rút con dao ngắn ra đâm vào vai của gã.
Máu tươi bắn văng tung tóe.
“Á!”
“Đại ca!” Đám đàn em xung quanh lập tức lao tới vung cây gậy sắt về phía Giang Phỉ.
Giang Phỉ nhanh chóng tránh đi rồi vung chân đá một cú đẹp mắt, đá bay tên đàn em.
Còn chưa đến một lúc mà cô đã nhanh nhẹn giải quyết xong cả đám người này, còn dí dao lên cổ tên đàn ông xăm trổ, lời nói vừa ngắn gọn vừa thô bạo: “Cướp được không ít đồ tốt rồi nhỉ.”
“Giao hết ra đây.”
Tên đàn ông xăm trổ: “…”
Đây là thổ phỉ từ đâu tới vậy?
Gã chọn nữ sinh vì dễ ra tay chứ không phải vì bị cướp!
Nhưng mạng ở trong tay người ta, tên đàn ông xăm trổ không thể không thành thật: “Tôi tôi tôi lập tức đi lấy ngay!”
Nhưng đúng lúc này, một giọng nói ngạc nhiên đã ngắt lời tên đàn ông xăm trổ: “Đại lão…”
Vương thọt dẫn theo một đám người đi qua đây.
Tên đàn ông xăm trổ mừng rớt nước mắt, hoàn toàn không chú ý đến cách gọi của Vương thọt.
Là đại ca!
Đại ca tới cứu mình rồi!
Sống lưng của tên đàn ông xăm trổ lập tức thẳng lên, ngay cả dao cũng không thấy sợ nữa: “Con đàn bà này mày xong rồi! Đại ca của tao đã tới!”
“Tao khuyên mày nên biết điều một chút, mau xin lỗi tao ngay, coi chừng lát nữa lại chết không toàn thây!”
Ánh mắt của Giang Phỉ hơi vi diệu.
Cô với Vương thọt vẫn rất có duyên phận đấy.
Hai lần đen ăn đen đều là ông ta cả.
Cho rằng Giang Phỉ rút dao về là sợ hãi, tên đàn ông xăm trổ càng đắc ý hơn: “Đại ca! Bọn đàn bà này định…”
Chát!
Vương thọt vung tay tát thẳng vào mặt tên đàn ông xăm trổ: “Mày gọi ai là bọn đàn bà?”
“Đây là đại lão của tao!”
Tên đàn ông xăm trổ: “?”
Đột nhiên gã nhớ ra một tin đồn mà các anh em từng buôn vào một khoảng thời gian trước…
“Anh biết gì chưa, đại ca nhận một cô gái trẻ làm đại lão, tên là Giang Phỉ, nếu anh nghe thấy cái tên này cũng đừng tò mò, cứ trực tiếp làm Husky đi.”
Ồ! Bây giờ là gã xong đời rồi!
Dục vọng cầu sinh của tên đàn ông xăm trổ rất mạnh, gã giơ tay bắt đầu tự vả mình: “Xin lỗi cô Giang! Là tôi mắt chó không nhìn thấy Thái Sơn! Gây ra hiểu lầm! Mong cô hãy tha thứ cho tôi! Đừng so đo tính toán với tôi!”
Vương thọt có một loại dự cảm chẳng lành: “Mày đã làm gì?”
Tên đàn ông xăm trổ: “Cướp…”
Giang Phỉ bổ sung: “Tôi cướp lại rồi, hơn nữa, những thứ mà gã đã cướp được trước đó đều thuộc về tôi.”
Vương thọt: “…”
Đại lão chuyên móc túi ông ta!
“Mấy đứa tụi bây đi bê hàng hóa hôm nay lên xe của đại lão đi.”
“Còn cả mấy thứ trên xe của tao nữa, chuyển nốt luôn đi, coi như bồi thường cho đại lão.”
Vương thọt chỉ huy đám người kia làm việc.
Nhân lúc bọn họ đi vận chuyển đồ, ông ta quay sang nịnh nọt Giang Phỉ: “Đại lão đừng để ý, người dưới tay tôi không hiểu chuyện.”
“Lần này cũng may nhờ có cô mà tôi mới có thể sống sót! Còn kiếm được một khoản tiền lớn nữa chứ!”
Giang Phỉ hiểu rồi.
Cừu lại có thể xén lông được rồi.
“Chỗ các ông có vàng không?”
“Tốt nhất là một tấn trở lên.”
Vương thọt: “… Đại lão, cô thật sự không khách sáo gì cả.”
“Tôi cũng không có thói quen cất vàng nhưng có thể tìm người thu mua.”
“Bây giờ ra ngoài phiền phức lắm, không dễ mua, cùng lắm tôi chỉ có thể tặng cô mười cân thôi, mất khoảng một tuần, dù sao tôi cũng cần phải sống mà.”
Nếu không phải bây giờ vàng rẻ thì ông ta thật sự không dám tặng.
Coi như trả hết ân tình cứu mạng đi.
Giang Phỉ rất hài lòng: “Ông có Wechat của tôi rồi đấy, sao khi có hàng cứ gửi tin nhắn cho tôi, nếu không liên lạc được vậy mười hai giờ trưa thứ sáu tuần sau gặp nhau ở đây.”
Hôm nay là thứ sáu, vừa vặn đúng một tuần.
Vương thọt rưng rưng nước mắt đồng ý.
Quả nhiên, lần nào gặp đại lão cũng tốn ít máu.
Tên đàn ông xăm trổ: “Đại ca, cô Giang, đã chất đồ xong rồi.”
Trước khi đi, Giang Phỉ dặn dò một câu: “Nhàn rỗi thì tích thêm thuốc phòng muỗi, đuổi côn trùng đi.”
“Môi trường ẩm ướt, rất dễ sinh trùng.”
Đây chính là mười cân vàng đấy, không thể chết được!
Vương thọt sững sờ, suy nghĩ về lời nói của Giang Phỉ.
Mà Giang Phỉ lại dẫn Tiêu Sơ Hạ về xe, lái về Ngọc Lan Uyển.
Tiêu Sơ Hạ vẫn còn đang ngây người.
Cô ta đã chuẩn bị sẵn sàng bị đánh rồi… nhưng sao đã giải quyết xong rồi?
“Chị gái, người kia gọi cô là đại lão, cô đang lăn lộn giang hồ sao?”
Thấy Tiêu Sơ Hạ lại định bắt đầu nhiều chuyện, Giang Phỉ đáp với vẻ vô tình và lạnh lùng: “Còn nói thêm một câu nữa thì cô xuống xe.”
Tiêu Sơ Hạ lập tức mím chặt môi, hai mắt tỏa sáng.
Tuy rằng bà chị rất dữ nhưng cũng rất ngầu!
…
Đến Ngọc Lan Uyển, Giang Phỉ tìm một chỗ mới để giấu xe tải: “Cô đi lên trước đi, tôi phải sắp xếp đồ đạc.”
Chuyện có siêu thị nuốt vàng không thể bại lộ trước mặt người khác được.
Đột nhiên một túi mua sắm to đùng hiện ra trước mặt Giang Phỉ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
