Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Tận Thế: Ta Mang Theo Không Gian Tích Hàng Nằm Thẳng Chương 30: Châu Lãng

Cài Đặt

Chương 30: Châu Lãng

Cô lấy chìa khóa ra mở cửa, xác nhận vẫn có thể khởi động mới kêu Tiêu Sơ Hạ ngồi vào ghế phụ lái.

“Hôm nay lái xe không an toàn, rất dễ chết máy, chúng ta không thể đi qua xa, chỉ đi đến siêu thị tươi sống bốn mùa ở gần đây thôi.”

Tiêu Sơ Hạ gật đầu: “Tôi nghe chị đây hết!”

Giang Phỉ đang định khởi động xe thì rầm rầm rầm…

Có người điên cuồng đập cửa xe.

“Ê! Tôi muốn đến trung tâm thương mại bách hóa! Mấy người chở tôi qua đó! Tôi sẽ cho mấy người ba mươi đồng! Gấp ba tiền taxi bình thường!”

Người đàn ông bên ngoài xe lớn tiếng hô một cách vô cùng có khí thế, làm cứ như thể anh ta ra giá tận ba trăm đồng vậy.

Giang Phỉ trực tiếp bỏ qua, cô nhấn chân ga lái xe hàng đi, nhưng vẫn liếc mắt nhìn bộ dạng phản chiếu trên gương xe của người đàn ông.

Khoảng ba mươi tuổi, để đầu đinh, có một vết sẹo bắt mắt và xấu xí kéo dài từ mi tâm của anh ta xuống đến cằm.

Châu Lãng!

Ấn tượng của Giang Phỉ về người này rất sâu sắc.

Tương đương với nhà thổ ngày trước.

Nếu không phải cô trốn chạy kịp thời thì đã mất đi sự trong sạch chì vì một chiếc bánh mì quá hạn rồi.

Mà Châu Lãng chính là người cầm quyền thứ hai ở căn cứ đó.

Gã coi mạng người như cỏ rác, tùy tiện chơi đùa và nhục mạ nữ sinh, tội không thể tha.

Loại cặn bã này có thể tìm cơ hội giải quyết.

Trong mắt Giang Phỉ lóe lên sát khí.

Bởi vì ngoài đường lụt lội nghiêm trọng, còn có rất nhiều chướng ngại vật giấu ở dưới đáy nên Giang Phỉ không lái quá nhanh.

Mặc dù gầm xe tải cao đến một mét nhưng vẫn không thể tùy tiện hành hạ nó được.

Cô chỉ có mỗi một phương tiện di chuyển này thôi.

Ôi, đỗ nghèo khỉ đắng lòng.

Trên đường có người phát hiện ra chiếc xe hàng chạy từ tốn bèn vội vã gọi.

“Tài xế! Có thể dừng lại chở tôi đi một đoạn được không?”

“Đón tôi trước! Tôi trả tiền cho anh!”

“Sao lại là một nữ tài xế? Thôi bỏ đi! Cô mau dừng lại ngay! Cho tôi lên xe!”

Giang Phỉ ngoảnh mặt làm ngơ, tiếp tục lái về phía trước.

Ngược lại, Tiêu Sơ Hạ ngồi ở ghế phụ lái lại hơi không đành lòng: “Chị gái, nếu có người ra giá hợp lý, hay là chúng ta chở cả người ta theo đi?”

“Vậy cô xuống nhé?”

Tiêu Sơ Hạ lập tức ngậm miệng.

Thấy chiếc xe hàng không hề có ý định dừng lại, người xung quanh cũng lộ ra bộ mặt thật.

“Không cho đi nhờ thì thôi, lái một con xe ghẻ còn thể hiện cái gì? Trong gara của lão tử còn đỗ mấy con SUV kia kìa!”

“Tôi đã bảo tài xế nữ không đáng tin rồi mà!”

“Không có một chút lương tri nào hết, cẩn thận xe nổ lốp, ngã chết má mày nhé”!

Tiếng chửi mắng và nguyền rủa của bọn họ chậm rãi truyền tới, Tiêu Sơ Hạ ngồi trong xe lộ ra vẻ hoang mang: “Giúp là tình nghĩa, không giúp là bổn phận, tại sao bọn họ phải nói chúng ta như vậy chứ?”

Giang Phỉ bình tĩnh mở miệng: “Có vài người cảm thấy trái đất không quay xung quanh anh ta là không hợp lý.”

“Cho dù chúng ta có cho bọn họ lên xe miễn phí thì bọn họ cũng sẽ không biết ơn đâu, ngược lại còn chê không gian trong này, thậm chí còn có khả năng cướp xe.”

“Dưới môi trường ác liệt mới có thể nhìn thấy rõ bản chất của một người.”

Tiêu Sơ Hạ rơi vào trầm tư.

Khoảng mười phút sau!

Giang Phỉ tránh mọi người đỗ xe hàng trong một con ngõ, sau đó dẫn Tiêu Sơ Hạ xuống xe.

Vị trí địa lý của siêu thị tươi sống bốn mùa cao, lại có nhân viên công tác dọn dẹp vấn đề nước tích nên tình hình ổn hơn bên ngoài rất nhiều, mực nước chỉ đến mắt cá chân.

Trên cơ bản các hộ dân cư gần đây đều tới chỗ này mua sắm, trong siêu thị tươi sống người tới người lui chen chúc nhau, hệt như hộp cá mòi.

Nhân viên bán hàng cầm loa đứng trên quầy hàng duy trì trật tự: “Trên mỗi một sản phẩm đều có giá niêm yết rồi, mong mọi người xếp hàng thanh toán theo thứ tự, đừng chen lấn xô đẩy!”

Tiêu Sơ Hạ đứng ở lối vào nhìn thấy một màn này mà ngơ ngác: “Không đến mức đó chứ…”

“Chỉ mưa bão có mấy hôm thôi mà sao mọi người đã như phát điên lên vậy?”

Giang Phỉ không trả lời mà nhanh tay nhanh mắt cướp hai cái giỏ mua sắm, nhét cho Giang Phỉ một cái rồi kéo cô ta đi vào trong siêu thị.

“Đậu má! Một túi cải thìa tận một trăm đồng? Trước đây ba đồng còn không có người mua đấy được chưa? Cái giá này có bị điên không vậy?”

“Cô không lấy thì tôi lấy! Cầm đi!”

“Nước suối gì mà tận năm mươi đồng một chai? Chủ siêu thị đáng chết!”

“Hu hu mẹ ơi, mẹ đang ở đâu, con sợ quá…”

Tiếng than vãn của đám đông và tiếng khóc của trẻ con không ngừng vang lên, vô cùng chói tai.

Giang Phỉ rất nhanh nhẹn, cướp được một thùng mì ăn liền rồi nhanh chúng lùi lại.

Vừa mới quay đầu đã nhìn thấy Tiêu Sơ Hạ đang kéo cánh tay của một bà già: “Đây là mì mà tôi lấy trước mà, bà trả lại cho tôi!”

“Buông tay! Cô có biết kính già yêu trẻ không đấy! Giời ơi, tim của tôi đau quá!”

Bà già làm bộ ôm ngực, chơi xấu.

Sắc mặt của Tiêu Sơ Hạ lập tức đỏ bừng: “Bà! Bà là đồ già mà không nên nết!”

Giang Phỉ bảo vệ mì ăn liền trong giỏ mua sắm đi qua đó: “Không muốn bị đói bụng thì cướp về.”

Dứt lời, cô đi sang chỗ khác.

Cô chỉ phụ trách dẫn Tiêu Sơ Hạ tới nhưng không có nghĩa phải giúp đỡ đối phương.

Mà Tiêu Sơ Hạ đứng nguyên tại chỗ nhìn bà già ngang ngược này mà nghiến răng, cô ta giật lấy giỏ hàng, cướp gói mì về.

Bà già giận dữ: “Trả cho tôi! Đó là của tôi!”

“Ai cướp được thì là của người đó!”

Tiêu Sơ Hạ nói xong bèn đuổi theo Giang Phỉ, còn không quên cướp luôn một gói miến trong giỏ của bà già kia.

Đợi hai người chật vật mãi mới thanh toán xong, trong tay đã xách hai túi đồ lớn, thu hoạch đầy ắp.

Tiêu Sơ Hạ vừa đi vừa than thở: “Siêu thị tươi sống bốn mùa đúng là biết cướp tiền, nhân lúc khó khăn mà làm giàu.”

“Bình thường mua mấy thứ này chỉ tốn có mấy trăm đồng nhưng bây giờ lại đắt gấp mấy lần.

Giang Phỉ tính số dư trong thẻ, còn khoảng năm trăm tệ nữa, đang lúc cô chần chừ không biết có nên đi thêm một chuyến để tiêu hết sạch không thì trông thấy mấy người đàn ông đang đi về phía bọn họ.

Trong tay đều cầm côn sắt, một người trong số đó còn cầm cả dao.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc