Thời gian dường như kéo dài vô tận, nhưng thực chất chỉ vài giây sau, tia sáng từ mắt robot tắt ngấm. Một giọng nói điện tử vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt:
"Tạm thời đánh giá: Năng lực làm việc cao, yêu thích nhặt rác, không có mối đe dọa."
Người máy dường như không hề để tâm đến những gì vừa xảy ra, thản nhiên quay đầu đi và tiếp tục công việc vận chuyển rác ra bên ngoài như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Kỷ Hòa thở phào nhẹ nhõm, ngực phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp. Lần này cô suýt chút nữa mất mạng, mùi tanh hôi nồng nặc của dầu mỡ trong không gian kín mít ấy thiếu chút nữa đã khiến cô không chịu nổi.
Phản ứng sinh lý tự nhiên làm cô buồn nôn, nhưng may mắn rằng bụng đang trống rỗng, không nôn ra được gì. Cô cố gắng che kín miệng, ép mình nín thở để dập tắt cảm giác khó chịu đang dâng lên từng đợt trong lồng ngực. Cảm giác này dần dần bị áp chế.
“15 phút đã hết, hiện tại sẽ truyền tống ra khỏi phó bản.”
Kỷ Hòa vội vã chạm tay vào đống rác cuối cùng để thu nốt chúng vào không gian. Nhưng cô vẫn chưa kịp thỏa mãn với thành quả thì cả cơ thể đã bị hệ thống cưỡng chế truyền tống ra ngoài.
Cô nhìn lại, trong lòng đầy tiếc nuối. Dù cô đã cố gắng đến mức kiệt sức, số lượng vật tư thu được còn chẳng bằng một phần mười số rác trong phòng. Nhìn đống đồ ăn bị bỏ mặc thành rác thải, cô không khỏi đau lòng.
"Lãng phí thật đáng xấu hổ!" – Kỷ Hòa nghĩ thầm. Nhưng ngay sau đó, trong lòng lại dâng lên một niềm phấn khích khó tả: "Cái phó bản này đúng là tuyệt vời, mình thích nó!"
Khi cô được truyền ra khỏi phó bản, ánh mắt đầu tiên dừng lại trên chiếc đồng hồ. Đã 1 giờ sáng. Cô không chắc thời gian tiến vào phó bản là lúc nào, nhưng rõ ràng không phải là 1 giờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)