Trên đường đi, cô không quên quan sát xung quanh. Các bức tường bên hông không có cửa sổ, làm mất luôn ý định leo vào từ đó. Nhưng khi vòng ra phía sau, ánh mắt cô sáng rực lên như vừa tìm được báu vật. Thật không ngờ! Cửa sau của nhà máy đang mở toang, tạo ra một khe hở rộng hơn 2 mét. Điều thú vị hơn, một con robot, cả người phủ đầy bùn đất và rác bẩn, đang hăng say làm việc. Nó sử dụng chiếc xẻng lớn gắn trước người để xúc rác từ trong nhà ra ngoài, chất lên chiếc xe vận chuyển đậu bên cạnh.
Kỷ Hòa tò mò nhìn vào đống rác vừa bị xúc ra, nhận thấy đó là một đống nội tạng động vật. Ban đầu, do kích thước lớn hơn so với những động vật thông thường mà cô từng thấy ở thế giới thực, cô không nhận ra ngay. Quan sát kỹ hơn, cô mới nhận ra đây là nội tạng của cừu. Điều này làm cô thắc mắc: Nông trường này còn nuôi cừu sao?
Tuy nhiên, đây không phải vấn đề cô cần quan tâm nhất vào lúc này. Điều quan trọng hơn chính là thu gom những thứ này! Nhặt được bao nhiêu thì là bấy nhiêu.
Khóe mắt cô liếc nhìn chiếc xẻng thép lớn của robot. Chỉ cần nó quét một nhát thôi, có lẽ cô sẽ bị biến thành thịt vụn ngay lập tức. Có phải mình quá liều lĩnh rồi không? – cô thầm nghĩ, lòng đầy hối hận. Có lẽ chỉ cần thu nội tạng trên xe rác là đủ, không cần phải mạo hiểm thêm. Dẫu tốc độ chậm một chút, thu hoạch ít hơn một chút, nhưng chí ít an toàn hơn rất nhiều.
Nhưng ngay sau đó, cô gạt phăng ý nghĩ này. Không! Ngay cả khi cho mình lựa chọn lại, mình vẫn sẽ bước vào. Vì trong thâm tâm cô hiểu rõ, người sống sót thực sự phải chấp nhận mạo hiểm. Nếu chỉ biết an phận, đời trước cô đã chết đói, không thể sống sót đến ngày hôm nay.
-----------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)