Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

Kéo Khương Vũ dậy xong, Lâm Gia nhún vai.

Tối qua cô ấy cũng đã nghĩ thông rồi, sống được ngày nào hay ngày đó.

Cứ cắn răng chịu khổ, dè xẻn từng chút, thì chưa kịp đói đã sụp đổ tinh thần trước.

Khương Vũ gật đầu đồng tình.

Rửa mặt xong, cả hai lên tầng hai. Nắng sớm phủ khắp phòng bi-a, sáng rực và ấm áp.

“Đáng lẽ tụi mình nên ngủ ở đây mới phải.”

Khương Vũ lặng lẽ chạm tay lên bàn bi-a. Trên bàn là tô mì ăn liền đã được Hạ Chu pha sẵn.

Sàn nhà lót mấy tấm tôn cũ không biết kiếm từ đâu ra, bên trên còn sót lại đám tro tàn rất rõ rệt.

“Cậu đốt gì để nấu nước vậy?”

“Tri thức kế bên.”

Hạ Chu thản nhiên trả lời, anh đốt sách từ hiệu sách bên cạnh để nấu mì.

Dù còn ít cồn khô, nhưng anh chọn tiết kiệm, dùng sau. Mà thật ra, tận dụng tại chỗ cũng khá tiện.

“Sao không nói sớm! Tôi còn tìm được cả cái nồi cơm trong tiệm đồ ăn vặt nữa kìa, dùng để đun nước chắc dễ lắm!”

Lâm Gia lập tức hào hứng hẳn lên.

Khương Vũ im lặng nâng tô mì lên.

Cuộc sống đã quay lại trạng thái nguyên thủy, chỉ cần có một tô mì nửa sống nửa chín để ăn cũng đủ cảm thấy biết ơn rồi.

Được uống nước nóng... đúng là xa xỉ.

Tầng hai khu bi-a không có rèm, toàn bộ đều là kính trong suốt.

Ba người ngồi trên bàn bi-a, mỗi người cầm một tô mì, vừa ăn vừa phóng tầm mắt quan sát bên ngoài. Khuôn viên trường vẫn vắng hoe, thi thoảng mới lác đác vài “bạn học” khuôn mặt vặn vẹo lảo đảo đi ngang qua.

Còn người thật thì một bóng cũng chẳng thấy.

Tối qua chỉ dựa vào đèn pin mà tháo dỡ được vài thùng hàng. Sáng nay thời tiết đẹp, ăn sáng xong, Lâm Gia và Khương Vũ lại quay lại trạm giao hàng và tiệm đồ ăn vặt để phân loại vật tư.

Tìm được vài cái vali kéo, nhưng nếu phải chạy trốn thật thì dù nhét đầy đồ bên trong cũng không thể vác đi hết.

Tạm thời chỉ có thể dùng để phân loại, sắp xếp.

“Sao tụi mình không giống trong truyện, sốt phát rồi biến dị, có dị năng, vung tay một cái là cả căn nhà biến mất, thu vào không gian luôn.” Lâm Gia vừa lắc đầu vừa thở dài thườn thượt.

Khương Vũ: “...”

Bà chị này bình thường toàn đọc gì vậy?

Chuyện hoang đường vậy mà cũng tin được...

“Còn tụi mình thì sắp xếp gọn gàng thế này, nếu có người ngoài đột nhập, chẳng phải vừa hay dọn sẵn cho người ta ôm đi một lượt à?” Lâm Gia càng nghĩ càng thấy không cam tâm.

“Cho nên mới phải rút gọn. Chỉ mang theo những thứ thực sự quan trọng.”

Khương Vũ vừa lục balo, vừa nhét vào đó một chai nước hoa xịt côn trùng mùi nồng chẳng khác nước hoa mấy, ít nhất cũng có thể giúp che giấu mùi người.

Thấy vậy, Lâm Gia cũng bắt chước, nhét đại một chai vào ngăn bên hông balo. Biết đâu đến lúc nguy cấp lại cứu được mạng.

Sau khi phân loại xong mớ hàng hóa cái nào dùng được, cái nào không mà vẫn chưa thấy bóng dáng Hạ Chu đâu.

Cô ấy vốn nghĩ Hạ Chu kiểu người làm gì cũng không cần báo cáo với ai, nên chẳng để tâm nhiều.

Nhưng Khương Vũ thì khác. Ai trong nhóm biến mất, cô đều để ý.

Hơn nữa, Hạ Chu là người đầu tiên cô gặp sau khi thế giới sụp đổ, ít nhiều vẫn mang một chút ý nghĩa đặc biệt.

“Tôi đi xem anh ấy đang làm gì.”

Khương Vũ đẩy đống hộp giấy ra một bên, rồi chạy vội lên tầng hai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc