Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 28

Cài Đặt

Chương 28

Lâm Gia đáp: “Người mà đói quá thì dù có hi vọng hay không cũng sẽ thử thôi. Hơn nữa chỗ này chẳng phải căn cứ bí mật gì cả. Chuyện từ tầng hai có thể qua lại bốn tiệm, hầu như ai từng tới đây đều biết. Hồi trước tôi chơi bi-a xong còn xuống mua nước mà.”

Khương Vũ: “...”

Cô không biết.

Vì cô chưa từng vận động.

Đến tiết thể dục còn có giấy xin nghỉ chính thức.

“Thôi nghỉ ngơi trước đã, dù sao ở đây cũng chưa chắc là phương án lâu dài đâu.”

Hạ Chu thấy họ cứ thảo luận mãi mà không ra cách giải quyết, dứt khoát chẳng nghĩ thêm nữa.

Nếu thật sự có bạn cùng trường tìm đến, liệu họ có đủ can đảm cầm dao đâm người ta xuống không?

Đối phó với xác sống thì có thể ra tay dứt khoát, đối mặt với người cầu cứu có thể ngoảnh mặt làm ngơ. Nhưng nếu phải thật sự làm hại một ai đó... thì ít nhất hiện tại, Hạ Chu vẫn không làm được.

Khương Vũ đặt balo xuống làm gối, cô và Lâm Gia nằm một bên, Hạ Chu nằm phía đối diện.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Chu. Dù anh không lên tiếng, cũng không nhúc nhích, nhưng chưa chắc đã ngủ.

“Cậu cứ nói ở lại trường không phải kế lâu dài... chẳng lẽ đã có nơi định sẵn sẽ đi?”

Tuy không gọi tên, nhưng rõ ràng là đang hỏi Hạ Chu.

Quả nhiên, anh mở mắt, giọng trầm nhưng nhẹ:

“Ở khu đông bắc thành phố Lạc Thành có một khu biệt thự tên Hồ Sơn Uyển, vừa mới được xây dựng. Nơi đó đất rộng, người thưa, địa hình cao, có núi có hồ, nhìn bao quát được cả thành phố. Nếu thoát được khỏi khuôn viên trường, thì đấy là nơi trú tạm khá lý tưởng.”

“Quan trọng hơn là, nếu cứ tiếp tục kẹt lại trong trường, với mật độ dị biến sinh viên như thế thì theo cậu, khả năng được cứu viện cao hơn, hay khả năng bị xóa sổ toàn bộ cao hơn?”

Câu hỏi của Hạ Chu khiến Lâm Gia im lặng.

Nếu toàn quốc đều đang bị tấn công nặng nề, vậy thì cách xử lý đơn giản và triệt để nhất chính là... dọn sạch.

Cũng không thể nói là thất vọng, chỉ là kiểu quyết định mà bất cứ người đứng đầu nào cũng sẽ đưa ra, khi phải đặt lên bàn cân giữa thiệt hại và lợi ích.

Ngày thứ tư kể từ khi tận thế bắt đầu. Trời nắng.

Mưa đã ngừng, nhiệt độ không còn hạ thấp, nhưng cũng không còn cái nóng gay gắt như trước kia nữa.

Khương Vũ mở mắt. Cửa sổ và cửa trập kim loại của trạm giao hàng đều đã kéo kín, ánh sáng không thể lọt vào bên trong. Chỉ có cầu thang dẫn lên tầng hai là còn rọi xuống chút nắng vàng le lói.

“Cậu cũng ngủ được thật đấy.”

Lâm Gia, với quầng thâm mắt rõ mồn một, đang ngồi bên cạnh cô.

“Ừm...”

Khương Vũ vừa mới tỉnh, đầu óc vẫn còn mơ màng, ngồi ngây ra một lúc.

Nhớ lại những chuyện đã xảy ra tối qua... quả thật còn kịch tính hơn toàn bộ mười chín năm trước cộng lại.

“Đi rửa mặt chứ?”

Lâm Gia đứng dậy, đưa tay ra kéo cô dậy.

“Bây giờ tụi mình vẫn còn được rửa mặt hả?” Khương Vũ ngạc nhiên.

“Hạ Chu nói trong kho vẫn còn đủ nước khoáng dùng tạm. Tụi mình cũng chẳng biết sẽ phải ở lại đây bao lâu. Dù sao cũng đừng để bản thân quá khổ, có thể rửa mặt thì rửa, có thể đánh răng thì cứ đánh răng. Chỉ có tắm thì chịu thôi, vì đã bị cắt nước rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc