Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Phần lớn đều đang oán trách chuyện cúp điện.

Lâm Gia thì nằm rạp ra bậu cửa, mặt đầy phiền muộn: “Mất điện rồi thì không đun nước được, chỗ bún ốc tôi tích trữ chắc phải ăn sống quá... thà chết đi cho rồi...”

“Cậu nên tranh thủ trữ nước đi. Có khi nước cũng sắp bị cắt đó.”

Khương Vũ lên tiếng nhắc nhở.

“Vãi...”.

Lâm Gia lập tức rụt đầu vào phòng, chạy đi hứng nước.

Trước kia cô ấy đúng kiểu sinh viên mẫu mực, nhưng từ khi mọi chuyện ập đến hai hôm trước, giờ mở miệng ra là y như muốn chửi cả thế giới.

Khương Vũ cũng đóng cửa sổ lại, quay vào ăn mì cùng Hạ Chu.

Hạ Chu là vận động viên điền kinh, mặc nguyên bộ đồ thể thao. Tuy mặc quần dài, giày chạy, nhưng phía trên chỉ có mỗi chiếc áo thun ngắn tay.

“Cậu mặc như vậy chịu lạnh nổi không? Nhiệt độ đang xuống đó.”

Trong cả khu ký túc xá nữ, chắc không ai có đồ vừa với thân hình của Hạ Chu.

“Không sao, tôi chịu được.”

Hạ Chu cúi đầu, chuyên chú bỏ xúc xích vào nồi mì.

“Ồ...”

Khương Vũ lộ vẻ ngưỡng mộ rõ ràng.

Hạ Chu: “...”

Ăn xong, cả hai cùng ra ban công nhìn trời.

“Hình như sắp mưa rồi.”

“Liệu chúng ta có thể hứng nước được không?”

Trước đây Khương Vũ chưa bao giờ nghĩ xa đến mức ấy.

“Giờ vẫn chưa thiếu nước, mà cũng chẳng có vật dụng nào để hứng. Với lại ai biết trong mưa có gì. Mở cửa ra còn dễ cảm lạnh nữa.”

Hạ Chu lắc đầu. Tình hình hiện tại chưa cần thiết.

“Ừ, cậu nói cũng đúng.”

Khương Vũ gật đầu.

Cô đang nhìn ra ngoài, bỗng thấy một thứ gì đó từ trên cao rơi xuống. Tiếp theo là một tiếng "phịch" nặng nề vang lên dưới sân.

Chỉ trong chớp mắt, cả bầy tản ra, chỗ người rơi xuống chỉ còn lại một bộ xương lộ thiên và vài mảnh thịt rách tả tơi vắt trên xương.

“...Virus chỉ lây cho sinh vật sống...”

Khương Vũ nuốt khan một cái, điều đó có nghĩa là lúc người bạn kia rơi xuống vẫn còn sống.

Hạ Chu cũng nhíu mày, nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh: “Cho dù không vì ăn thịt, chỉ cần bị đám biến dị kia xông lên cắn xé, thì cũng chẳng còn mảnh xương nào.”

Khương Vũ thì thào: “Mới ngày thứ ba thôi mà...”

Vậy mà đã có người không chịu nổi, phải nhảy lầu kết thúc mọi thứ.

Hạ Chu nói nhỏ: “Không có điện, không có mạng, ngoài hành lang còn đầy lũ quái vật lúc nào cũng có thể phá cửa xông vào. Từng phút trôi qua đều là dày vò.”

Những người chứng kiến cảnh nhảy lầu ấy chẳng có chút hào hứng hay tò mò nào, chỉ cảm thấy nặng nề và nghẹt thở hơn. Không ai biết liệu người tiếp theo sẽ là ai.

“Cậu nói xem... xác sống tìm thấy con mồi bằng cách nào? Vẫn dựa vào thị giác, khứu giác, thính giác à?”

“Lúc bạn kia vừa rơi xuống, chúng liền lao ra như phát rồ.”

“Hồi nãy tụi mình nói chuyện to một chút, bọn nó cũng tụ lại dưới lầu.”

Khương Vũ bắt đầu tò mò. Dù phản ứng hơi chậm nhưng cô không phải người ngu ngốc, trái lại còn rất nghiêm túc khi suy nghĩ.

“Hay là... tụi mình thử xem sao!”

Hạ Chu bất ngờ ngẩng đầu, đôi đồng tử đen láy ánh lên sự tỉnh táo và linh hoạt.

“Thử cái gì cơ...” Khương Vũ bắt đầu thấy căng thẳng.

Cả hai cùng ngồi thụp xuống trước cửa, Hạ Chu đưa tay gõ nhẹ.

Ban đầu, vì âm thanh nhỏ nên không có động tĩnh gì. Nhưng khi Hạ Chu bắt đầu tăng dần lực, từ gõ chuyển sang đập mạnh, tiếng bước chân nặng nề bắt đầu vang lên từ hành lang.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc