Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thiên Tai Ập Đến, Tận Thế Không Phải Trò Đùa Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

“Đến lúc cần thiết... có lẽ phải rời khỏi trường.”

Giọng Hạ Chu trầm thấp nhưng rất rõ ràng trong màn đêm, mang theo một thứ sức mạnh khiến người nghe không thể không tin.

Dù ban đầu chỉ định an ủi Khương Vũ, nhưng càng nói, anh càng cảm thấy những điều mình nói là thật dù thế nào cũng phải tìm cách sống sót.

“Đi siêu thị trước nhé?”

Đó là nơi Khương Vũ nghĩ tới đầu tiên khi cần vật tư.

Siêu thị của khu mới là hàng đầu, quy mô như một trung tâm thương mại: có khu thực phẩm, khu đồ gia dụng, mỹ phẩm, quần áo, phụ kiện...

Nếu trời còn lạnh tiếp, cô thì có sẵn quần áo mùa đông, nhưng Hạ Chu chắc chắn không có.

Anh cao gần mét chín, mặc đồ của cô chắc chỉ vừa... một ống tay áo.

Siêu thị nhất định sẽ nhiều lựa chọn hơn ký túc xá nam.

“Nếu siêu thị còn mở thì tốt, nhưng nếu đóng cửa rồi, chúng ta đâu vào được? Với lại, lỡ bên trong toàn biến dị thì sao?”

Hạ Chu cũng nghĩ nên đến siêu thị, chỉ là... kế hoạch cụ thể thì phải bàn kỹ thêm.

Khương Vũ lại rơi vào im lặng. Cô không muốn liên quan gì đến chuyện đánh nhau với xác sống. Chỉ chạy được đến đó thôi cũng đã là thử thách.

“Mệt rồi, tôi ngủ trước đây.”

Cô chủ động cắt ngang cuộc trò chuyện, chui thẳng lên giường.

Hạ Chu: “...”

Mình nói bao nhiêu, rốt cuộc có lọt vào tai cô ấy câu nào không vậy?

Ngày thứ ba kể từ khi tận thế bắt đầu.

Trời âm u, nhiệt độ hạ thấp.

Toàn trường mất điện, sinh viên la ó ầm trời.

Sau một đêm nghỉ ngơi, Khương Vũ cũng gạt bỏ được mớ suy nghĩ tiêu cực, bắt đầu lục tung ký túc xá tìm lại những thứ còn sót lại từ lần ăn lẩu trước: Rượu cồn dạng rắn, nồi cồn, bật lửa, nến sinh nhật và cả đống nến thơm trang trí.

Không phụ sự kỳ vọng, cuối cùng cũng tìm được một thùng nhỏ.

Bên trong còn hơn hai chục viên cồn rắn.

“Không ngờ ký túc mấy cậu còn có cả mấy thứ này đấy.”

Ngay cả Hạ Chu cũng không khỏi ngạc nhiên, có chỗ đun nấu, ít nhất mấy ngày tới không phải ăn mì sống nữa rồi.

“Chỗ cồn này là tụi tôi mua hồi lần trước mất điện, mới dùng có một lần. Bình thường bọn tôi toàn dùng nồi điện nhỏ thôi, vì dì quản lý ký túc bảo dùng điện còn an toàn hơn đốt lửa.”

“Bật lửa thì là của lần sinh nhật dùng để đốt nến, còn nến thơm thì là quà tặng kèm khi mua sữa tắm với dầu gội. Tôi gom lại để hết vào một chỗ.”

Hạ Chu: “...”

Dì quản lý ký túc bên này ưu ái mấy cô thật đấy.

Bên ký túc nam, nồi điện đúng nghĩa là hàng dùng một lần, mỗi lần kiểm tra là bị tịch thu không thương tiếc. Rõ ràng phòng nào cũng lắp sẵn điều hòa với tủ lạnh, vậy mà vẫn luôn nhấn mạnh “an toàn điện”.

Nghe nói là do bên khu cũ từng có nam sinh đun nước quên tắt, suýt nữa gây cháy cả phòng. Từ đó mới bị siết chặt như thế.

“Còn nến thì để dành thắp buổi tối, giờ cứ đốt cồn nấu mì trước đã.”

Hạ Chu bắt tay nấu mì, dùng nước lọc trong bình của máy lọc nước ký túc.

Mặc dù vòi nước vẫn còn chảy, nhưng chẳng ai dám chắc trong đó có bị nhiễm virus hay không.

Cẩn thận vẫn hơn, ăn uống thì nên dùng nước tinh khiết.

Lúc trở ra ban công, thấy nhiều bạn học ở các phòng khác cũng đang ló đầu ra cửa sổ chuyện trò.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc