Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cô không biết mình đang ở đâu, chỉ biết phải chạy. Dù phía sau không còn ai đuổi, cô vẫn không dám dừng.
Một sợi dây leo quấn dưới chân khiến cô vấp ngã, cả người đổ ập xuống đất, đầu va vào một lồng ngực ấm nóng.
Cảm giác ấm áp ấy làm máu mũi cô trào ra, cơn đau khiến cô tỉnh táo trong chốc lát. Dưới thân có tiếng rên rỉ khe khẽ, cô mơ hồ nhận ra đó là một người đàn ông.
Ý chí mỏng manh còn sót lại bị cuốn phăng. Cô không kìm được nữa...
Bùi Cảnh quả là xui tận mạng. Đuổi theo tội phạm đến tận rừng sâu lại bị sói vây công, may mắn thoát chết thì lại nằm bẹp ở đây chờ cứu viện.
Chưa kịp hoàn hồn thì bất ngờ bị một người phụ nữ đè lên suýt nghẹt thở.
Anh mở mắt, trước mặt là một thân hình xộc xệch, đầu tóc rối như tổ quạ, nửa khuôn mặt dính đầy máu không nhìn rõ diện mạo trông giống hệt một con ma nữ.
Giữa đêm khuya, giữa rừng sâu, chẳng lẽ mình thật sự gặp ma?
Vết thương ở ngực vẫn đang rỉ máu, chỉ còn đủ sức cắn răng chịu đựng, Bùi Cảnh nhìn chằm chằm “ma nữ” kia.
Cô còn là một con ma daam, đôi tay gầy guộc bấu lấy nguc anh, môi dính máu hôn bừa lên cổ, chẳng buồn quan tâm đến dơ bẩn.
“Cút... ra...”
Bùi Cảnh nghiến răng phun ra hai chữ.
Anh mở trừng mắt, không dám tin người phụ nữ đang bò trên người mình lại làm loạn đến vậy.
“Buông ra... Cô buông tôi ra!”
Anh thề, cả đời chưa từng thấy người phụ nữ nào mặt dày đến mức này. Dù vậy, thân nhiệt đối phương cao đến lạ cho nen chắc chắn cô là người, không phải ma.
Chỉ có điều, ý thức cô lúc này hoàn toàn không còn tỉnh táo.
Nếu không vì mất máu quá nhiều dẫn đến kiệt sức, Bùi Cảnh đã không đến nỗi bị động như bây giờ.
An Tri Hạ lúc này không còn ý thức. Tất cả chỉ là phản ứng bản năng của cơ thể.
Một lát sau, như cảm nhận được điều gì, cô ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt lộ rõ vẻ khinh thường:
Câu nói như bật công tắc nào đó.
Bùi Cảnh cứng người. Và cũng chính lúc này, An Tri Hạ thành công lừa được anh.
Cô không có kinh nghiệm. Cũng vì vậy, cả hai đều đau đớn cực độ...
Trời vẫn còn tối. An Tri Hạ lờ mờ tỉnh lại, nhìn người đàn ông đang ngủ say dưới thân mình, trong mắt thoáng hiện một tia áy náy.
Cô hận lão già hói kia đến tận xương tủy, nhưng nghĩ lại thì bản thân mình cũng vừa dùng vũ lực với người khác. Dù không phải cô cố ý... thì cũng thấy có chút có lỗi với người ta.
Tiếng gọi vọng từ xa kéo cô về thực tại. An Tri Hạ luống cuống bật dậy định bỏ chạy, nhưng chân đau đến mức không đứng nổi, vừa chạy vừa loạng choạng rồi ngã nhào xuống đất, lăn mấy vòng tại chỗ.
Người đã xui thì uống nước cũng nghẹn. Cô lăn luôn xuống sườn đồi, không biết nằm mê man trong bụi cỏ bao lâu mới dần tỉnh lại.
Lúc mở mắt ra, trời đã sáng.
Trên mặt đất lấm tấm máu, An Tri Hạ nằm đó, ánh mắt trống rỗng hướng lên bầu trời mờ đục. Rất lâu sau, một nụ cười chậm rãi hiện lên trên khuôn mặt cô. Cô bật cười, cười đến mức lăn lộn trên đất, cho tới khi vết thương trên người đau buốt, cả người co quắp lại, cô mới dừng lại.
Cô sống rồi.
Cô thực sự đã sống lại...
Đêm khuya.
An Tri Hạ lê từng bước, bò từng đoạn suốt cả ngày trời mới đến được đây.
Trước cửa nhà bà Chu ở Chu thôn, tiếng đập cửa vang lên dồn dập.
“Ma... ma kìa...”
Con trai của nhị phòng, Chu Kiến Nghiệp vừa mở cửa đã sợ đến mức tè ra quần, lăn quay ra sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








