Cứ nghĩ sau khi tất cả chết hết, chấp niệm sẽ tan đi. Nhưng không, cô vẫn không thể siêu thoát, mãi vất vưởng như một linh hồn lạc lối, không đầu thai được.
Suốt một trăm năm, cô chưa từng gặp ai giống mình.
Đến năm 2070, đúng tròn một thế kỷ kể từ khi cô chết thảm, một trận mưa sao băng rực rỡ đã khiến cả nước đổ ra ngoài chiêm ngưỡng. Hôm đó, An Tri Hạ đang theo dõi một đầu bếp để học trộm cách nấu ăn. Vừa hay đầu bếp ấy hẹn hò với bạn gái trên đỉnh núi, cô cũng bay theo để ngắm sao.
Người ta bảo điều ước dưới mưa sao băng rất linh nghiệm. Cô từng ước vô số lần, từ việc An Mỹ Vân chết không toàn thây, đến việc nhà họ An được sống lại. Nhưng chưa một điều nào thành sự thật.
Giờ đây, cô chỉ cầu mong một điều giản dị: được quên hết mọi chuyện, được đầu thai chuyển kiếp.
Không biết là may mắn hay bất hạnh, một ngôi sao băng đột ngột rơi thẳng về phía cô. Cô bay xa cả hai dặm vẫn không tránh được, lập tức bị cuốn ngược thời gian, quay về năm 1970 khi cô vừa tròn mười tám tuổi.
"Con tiện nhân mày dám đánh tao? Hôm nay tao phải cho mày biết tay... Đồ khốn mất dạy!"
Tiếng chửi rít lên từ miệng lão già, lão tức giận đứng bật dậy, mặt mày vặn vẹo, lao tới túm tóc cô.
Cơn đau như xé da đầu khiến An Tri Hạ tỉnh táo tức thì. Cô vùng tay, cào thẳng vào mắt lão.
Trải qua trăm năm làm ma già, cô đã nhìn thấu đủ loại người, không còn là cô gái yếu đuối trước kia nữa.
Không đề phòng, lão già bị cào trúng mắt, đau đớn gào rú, buông tay ra, hai tay che mặt, lảo đảo lùi lại.
An Tri Hạ hận không thể giết chết ông ta ngay tại chỗ. Nhưng chất thuốc trong người bắt đầu phát tác, cơ thể cô nóng ran, đầu óc quay cuồng, toàn thân mềm nhũn.
"Đồ ranh con còn dám phản kháng à? Tao chờ mày thấm thuốc rồi tự chạy tới cầu xin đấy..."
Ông ta vừa ôm mắt vừa cười điên loạn. Trước đó, để dễ bề hành sự, lão đã chuốc cho cô một ngụm rượu, trong đó còn bỏ thêm một ít “đồ tốt”.
"Tao chịu ngủ với mày là phúc ba đời nhà mày rồi. Biết điều thì hầu hạ cho tốt, tao còn thương hại. Còn giở trò nữa, ngày mai tao đánh gãy chân mày, để mày nằm liệt như con chó hoang!"
"Á... con tiện nhân này..."
Lời lẽ bẩn thỉu còn chưa kịp thoát ra khỏi miệng thì An Tri Hạ đã vớ lấy cái bát sứ thô trên bàn, đập thẳng vào đầu lão khiến máu chảy lênh láng.
Lợi dụng lúc lão ta hoảng loạn, cô lao đến cửa rồi bật tung cửa lao ra ngoài.
Phía sau vang lên tiếng chó sủa dữ dội nhưng cô đã quyết, kiếp này nhất định phải sống. Một lần được sống lại là cơ hội duy nhất. Nếu tiếp tục thỏa hiệp, cô sẽ lại chết như kiếp trước.
Cô phải sống, sống để vạch trần bộ mặt thật của An Mỹ Vân và nhà họ Cao, sống để lấy lại những gì thuộc về mình.
Rừng núi rậm rạp âm u, cây cối chen chúc chắn hết ánh trăng. An Tri Hạ vừa chạy vừa thở dốc, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Cô mệt đến mức hai chân tê rần, thuốc trong người càng lúc càng khiến đầu óc quay cuồng, nóng bỏng như thiêu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)

Hay thật