Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
An Tri Hạ cũng hiểu rõ điều này. Họ đã nuôi dưỡng An Mỹ Vân 18 năm, tình cảm và công sức bỏ ra không thể nói cắt là cắt ngay lập tức. Việc An Kính Chi quyết định chọn cô và để An Mỹ Vân rời khỏi An gia đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà ông có thể đưa ra lúc này.
An Tri Hạ nắm chặt bàn tay, vẻ mặt lộ rõ sự giằng xé trong suy nghĩ.
An Kính Chi không thúc ép cô trả lời mà kiên nhẫn chờ đợi, dù trong lòng không tránh khỏi lo lắng.
An Tri Hạ cúi đầu, đột nhiên cảm thấy bàn tay mình bị nắm lấy. Cô ngẩng đầu lên lại nhìn thấy An Tri Ngang đang kéo tay cô dẫn cô đi ra ngoài.
Ra đến cửa, họ vừa gặp cậu anh họ xách nửa giỏ cá trở về, khuôn mặt cậu ta vui vẻ đến mức miệng như cười tận mang tai.
"Tri Ngang đến rồi à? Đang dắt Tiểu Thảo đi đâu vậy?"
An Tri Ngang gật đầu đáp rồi tiếp tục kéo An Tri Hạ đi.
Chu gia cách vách, nơi trước đây từng là phòng đỡ đẻ, giờ đã cũ nát vô cùng. Bức tường trong sân phải chống bằng vài thanh gỗ để khỏi sụp đổ, trên tường nhà cũng có những vết nứt lớn.
"Anh dẫn em đến đây là để thuyết phục em thỏa hiệp sao?" An Tri Hạ ngơ ngác ngẩng đầu nhìn ngôi nhà đổ nát trước mắt, tưởng tượng lại cảnh khi bốn đứa trẻ được sinh ra tại đây.
Đó là nơi mà sinh mệnh của cô và bi kịch của cô bắt đầu, một cảnh tượng vừa mang lại niềm vui vừa đầy bi thương.
"Tất nhiên không phải." An Tri Ngang đau lòng nhìn An Tri Hạ. Có lẽ do mối liên hệ song sinh, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, hắn đã có một cảm giác quen thuộc không thể giải thích được.
Đó là một cảm giác muốn gần gũi cô nhưng lại sợ sự lỗ mãng sẽ khiến cô hoảng sợ khiến hắn tự nhiên trở nên thận trọng hơn.
An Tri Ngang chưa bao giờ có cảm giác này trước đây.
Ngay cả khi hắn nghĩ rằng mình và An Mỹ Vân là anh em sinh đôi, hắn cũng chưa bao giờ có ý muốn quá thân thiết với cô ta. Tình cảm duy nhất hắn dành cho cô ta chỉ là vì cô ta là em gái duy nhất trong nhà nên cần phải nhường nhịn.
Nhưng từ khi nhìn thấy An Tri Hạ, An Tri Ngang mới hiểu rằng việc nghĩ rằng mình cần yêu thương một người khác rất khác với việc từ tận đáy lòng phát sinh tình cảm tự nhiên dành cho người đó.
Những năm qua, An Mỹ Vân đã hưởng thụ tình yêu thương của cả gia đình. Được ăn ngon, mặc đẹp và được hưởng nền giáo dục tốt nhất. Vì là con gái duy nhất trong nhà, từ bậc cha mẹ đến anh chị em, không ai không yêu thương, chiều chuộng cô ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








