An Kính Chi biết rằng có lẽ điều này không hợp lý nhưng dù sao họ cũng đã nuôi dưỡng An Mỹ Vân suốt ngần ấy năm, tình cảm không thể nói dứt là dứt ngay được. Đặc biệt là vợ ông, bà ấy đã rất đau khổ. Họ đã bàn bạc đi bàn bạc lại và chỉ nghĩ ra được cách này... cũng xem như là một giải pháp.
An Tri Hạ cụp mắt xuống. Môi cô mím chặt bộc lộ rõ sự không cam lòng và thất vọng: "Các người đi đi, sau này con sẽ không làm phiền đến cuộc sống của các người nữa. Coi như con chưa từng xuất hiện."
An Tri Hạ và An Mỹ Vân không có khả năng sống hòa bình với nhau.
Trải qua hơn trăm năm làm một cô hồn dã quỷ phiêu bạt. Từ lúc ban đầu khát khao được gặp lại người thân, đến bây giờ, mọi thứ đã không còn quá quan trọng đối với cô.
Tại thời khắc cô trọng sinh, niềm vui sướng khi được sống lại đã khiến cô tự nhiên muốn lấy lại tất cả những gì thuộc về mình và làm cho An Mỹ Vân phải trả giá cho mọi chuyện.
Nhưng tình cảm là một lựa chọn song phương, nếu chỉ một bên tình nguyện, điều đó chỉ làm tổn thương chính bản thân.
Ở kiếp này, An Tri Hạ muốn ích kỷ hơn một chút, muốn sống một cuộc đời tốt đẹp cho riêng mình.
Cô cũng muốn cứu những người trong An gia bởi nhìn từ góc độ của kiếp trước, họ cũng là những người bị hại giống như cô.
Nhưng khi cuộc đời được đưa trở lại thời điểm mọi chuyện chưa xảy ra, An Mỹ Vân vẫn là đứa con gái được họ che chở và yêu thương từ nhỏ. An Tri Hạ không nghĩ rằng mình có thể thay thế vị trí của An Mỹ Vân trong lòng họ.
Chỉ vài câu nói đã khiến cô từ tràn đầy hy vọng đến thất vọng tột cùng.
An Kính Chi nhìn thấy sự kiên quyết trong lời nói của cô thì không khỏi mang theo một tia nôn nóng: "Tiểu Thảo, con đừng vội đưa ra quyết định. Ba biết dù An Mỹ Vân có ý định gì, những tổn thương mà nó đã gây ra cho con là không thể xoay chuyển. Nếu con thật sự không thể chấp nhận việc sống chung với nó, gia đình sẽ có cách khác để sắp xếp cho nó. Con đừng vội từ chối chúng ta, được không?"
Đây là phương án mà An Kính Chi và vợ đã cùng nhau thảo luận.
Mặc dù rất muốn giữ cả hai đứa trẻ ở bên nhưng trước mắt, cô gái này mới là con ruột của họ. Vì sai lầm của họ, cô đã phải chịu đựng nhiều năm khổ cực. Xét về tình và lý, họ phải yêu thương cô nhiều hơn.
Còn về phần An Mỹ Vân, họ đã nuôi dưỡng cô ta suốt ngần ấy năm, yêu thương cô ta hết mực coi như đã không còn gì thiếu sót. Họ sẽ cố gắng sắp xếp tốt cho An Mỹ Vân, không để cô ta chịu khổ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
