Lâm Tri đang định tìm cơ hội thì đột nhiên tài xế nới lỏng chân ga, lái xe chậm rì rì để rảnh rang cùng lũ cướp cười ha hả.
"Đại ca diễn đạt thật đấy, lừa được tất cả mọi người."
Người bán vé đẩy con dao đang kề cổ mình ra, liếc mắt đưa tình đầy nũng nịu: "Tay chân thô kệch, làm xước mặt tôi là tôi không tha cho cậu đâu."
"Chị hai à, em nào dám. Chuyến này thu hoạch được tận 5 vạn, anh em mình tha hồ ăn chơi cả đời cũng đủ rồi!"
"Đúng thế, đại ca của các chú nhẫn nhịn bao nhiêu năm mới lấy được mức lương 45 đồng. Nghĩ lại mười mấy năm trước, khi bầu trời này chưa đổi chủ, mấy anh chị em ta sống sướng biết bao nhiêu."
Lâm Tri lại bắt đầu sắp xếp lại thông tin. Những người này nhìn tầm ba bốn mươi tuổi, tên tài xế lớn nhất chắc cũng gần năm mươi. Chuyện họ nói ít nhất là từ mười sáu, mười bảy năm trước, những chuyện đó là trước năm 1949. Bởi vì sau này, hầu hết các thành phố đều rất ổn định. Xem ra toàn là tàn dư độc hại từ thời loạn lạc còn sót lại đến nay.
Tài xế dừng xe, đi xuống giữa thân xe nhìn túi tiền thu mua thiết bị nặng trịch. 5 vạn là bao nhiêu? Tính theo mức chi tiêu, dù là ở Thượng Hải trước giải phóng thì cũng đủ để hắn trở thành một nhân vật có máu mặt. Ánh mắt hắn rơi lên người phụ nữ mặn mà đã có con, hắn nở nụ cười không thân thiện tiến lại gần.
Lâm Tri lập tức nhớ đến việc nguyên chủ bị lũ rác rưởi lừa đến biên giới. Một người phụ nữ không có khả năng tự vệ mà ra nước ngoài thì kết cục thế nào ai cũng rõ, hèn gì nguyên chủ thà chết cũng không chịu nhục. Người phụ nữ này cũng vậy, cô ấy giả vờ phục tùng nhưng thừa lúc tên tài xế không phòng bị đã há miệng cắn mạnh vào động mạch cổ của hắn. Đây là cú cắn liều chết, gã đàn ông đau đớn vội lật tay túm tóc cô ấy giật mạnh rồi đập xuống sàn xe làm người phụ nữ ngất lịm đi.
Gã đàn ông già sờ vào vết răng trên cổ đau đến hít hà, nhịn không được chửi rủa: "Con đàn bà thối này, lát nữa đừng khách sáo với nó, cứ hành hạ nó cho đến chết thì thôi."
Ả bán vé đã lấy son môi trong túi ra, soi gương tô vẽ. Mười mấy năm qua đối với ả thật khó khăn, ngay cả trang điểm cũng không được làm, hễ tô son đỏ một chút liền bị mắng là yêu tinh, càng sống càng thấy thụt lùi. Nghĩ lại ngày xưa ở Thượng Hải, ả cũng từng có một thời lừng lẫy.
Ả đàn bà được gọi là chị hai bắt đầu lả lướt tựa vào người gã đàn ông già, chỉ tay vào Lâm Tri cười trên nỗi đau của người khác: "Đại ca, cô em này có vẻ thú vị đấy, điềm tĩnh thật, biết đâu lại có thể trở thành người của mình."
Gã đàn ông già cũng chú ý đến Lâm Tri. Từ lúc chúng nói chuyện đến khi ra tay với người phụ nữ kia, cô gái nhỏ này không hề hé răng một lời. Chưa bàn đến chuyện khác, lá gan thì đúng là không nhỏ, biết đâu lại hợp tác được.
Cảm giác hưng phấn đã lâu không thấy trào dâng, đôi mắt gã đàn ông già rực lửa cười một cách trắng trợn: "Cô bé, có muốn chơi đùa với các anh một chút không?"
Máu trong người Lâm Tri cũng chảy nhanh hơn. Cô cũng phấn khích chứ! Ở mạt thế làm gì được sướng như thế này? Ở đó chỉ có kẻ mạnh áp bức kẻ yếu, trên có cấp bậc đè nén, ngoài có thú dữ chực chờ, chuyện sinh tồn cực kỳ gian nan. Nhưng xuyên đến thế giới này, cô lại là kẻ có khả năng chiến đấu đơn độc mạnh nhất. Gặp phải bọn cướp mà nhân chứng vô tội duy nhất còn đang ngất xỉu, sao cô không cười cho được?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)