Lần đầu tiên Lâm Tri được ngồi trên một phương tiện giao thông với tâm thế thả lỏng như thế. Ban ngày, cô thỏa thích ngắm nhìn phong cảnh dọc đường. Kiến trúc ở các thị trấn thực chất không kiên cố bằng thế giới mạt thế nhưng lại toát lên vẻ thái bình, yên ả. Những cánh đồng lúa và làng mạc trải dài bát ngát, cô không còn phải nơm nớp lo sợ một con gà đang chạy tung tăng trên bờ ruộng đột nhiên biến dị khổng lồ rồi xòe móng vuốt vồ người.
Tiếng trò chuyện thân mật của những đôi tình nhân trong xe, những người mẹ và đứa trẻ dựa sát vào nhau, tiếng hỏi thăm giữa những người xa lạ... cô không hề thấy ồn ào, mà chỉ thấy mình như đã bước vào những ngày tháng bình yên vốn chỉ có trong tưởng tượng.
Những hàng cây hồ dương hai bên đường lùi lại phía sau vun vút, không khí thổi vào từ cửa sổ xe đặc biệt dễ chịu. Nhưng sự bình yên ấy nhanh chóng bị phá vỡ. Ba tên cướp cầm hung khí tự chế đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi: một tên khống chế tài xế, một tên đe dọa người bán vé, tên còn lại cầm cái túi bắt đầu ép hành khách từ hàng đầu tiên phải nộp đồ có giá trị ra.
Chúng vơ vét tất cả mọi thứ: tiền mặt, trang sức, ngay cả đôi khuyên tai bạc kỷ niệm của một bà lão cũng không tha. Dái tai bị giật rách làm máu chảy đầm đìa, trong xe vang lên những tiếng khóc thút thít, kìm nén đầy đau khổ.
Cũng có những người đàn ông không muốn bị lột sạch sành sanh, nhưng sau khi người đầu tiên đứng dậy phản kháng đã bị đâm một nhát, sau đó không còn ai dám thử nữa.
"Tụi tao chỉ cầu tài không cầu mệnh, ngoan ngoãn đưa tiền ra thì bảo đảm không sao hết!"
"Đại ca, phát tài rồi! Thằng này mang theo cả một vali tiền!"
"Đó là tiền dự án, tiền của nhà máy để mua thiết bị! Cả cái nhà máy đang đợi thiết bị mới để cứu sống bao nhiêu con người, không được lấy!" Đúng là số phận trêu ngươi, xe của đơn vị bị nổ lốp, tài xế ở lại sửa xe nên anh kế toán tự mình bắt xe khách đi mua thiết bị, thế nào lại gặp ngay chuyện này.
Người đàn ông giữ tiền bị đánh dã man nhất. Nghe tiếng xương gãy rắc rắc, có lẽ đã gãy hai cái xương sườn.
Lâm Tri suýt chút nữa không nhịn được. Nhưng nếu bây giờ ra tay, cô phải giải thích thế nào về việc cơ thể của nguyên chủ lại có thể một chọi ba mà thắng được đám cướp? Ở thời đại và không gian này, việc kiểm tra nghiêm ngặt về một số phương diện cũng chẳng kém gì thế giới mạt thế, cô không thể mạo hiểm ngay từ lúc bắt đầu.
Đến lượt Lâm Tri. Trong chiếc túi mà cô vớ được của nguyên chủ, ngoài giấy tờ ra thì chẳng có bao nhiêu tiền, tổng cộng mười mấy đồng, cộng thêm số tiền anh sĩ quan bồi thường nữa là hơn 20 đồng. Số tiền này đủ để khiến tên cướp sáng mắt lên.
"Con đàn bà thối này, có chồng chưa mà mang nhiều tiền thế? Không phải là cuỗm sạch gia sản nhà chồng để trốn theo trai đấy chứ?"
Lời của tên cướp khiến hai tên còn lại cười rộ lên đầy tục tĩu. Lâm Tri quay đầu đi chỗ khác, rà soát lại một lượt lượng thông tin khổng lồ trong đầu, cô đang nghĩ cách để cho lũ rác rưởi này "tàn phế" một cách hợp pháp.
Vận may của cô lúc tốt lúc xấu, vậy mà lần này thì lại tốt lên. Bởi vì sau khi bàn bạc xong, đám cướp này ép tài xế lái xe lên con đường núi vắng vẻ.
Dưới sự ép buộc của lũ cướp, tài xế nhấn ga kịch sàn. Chỉ trong vài phút, những người tội nghiệp bị đuổi xuống xe đã biến mất khỏi tầm mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)